Trở lại chiến trường

40

Thám tử Sài Gòn T&T: Tôi trở lại chiến trường bằng đôi chân chai sạn và đôi dép lốp. Mấy năm trước, tôi cũng vào chiến trường theo cách này.

Nhưng ngày đó khác. Trái tim trai trẻ còn đầy những ước mơ và chưa hề biết chiến trường là gì, ngoài những trang sách tôi được đọc. Còn bây giờ thì tôi thừa biết chiến trường thử thách sự sống còn và lòng can đảm của con người như thế nào. Mỗi ngày vài ba trận đánh. Đêm nào cũng có bom B52 dội trên đầu. Tôi lại vừa có 12 ngày được sống ở hậu phương. Mỗi sáng được nghe chim ríu rít, được ngửi mùi hoa bưởi ngát thơm. Tuy vẫn có tiếng máy bay gầm rít, tiếng bom dội dọc kênh nhà Lê, nhưng cái chết vẫn không dễ dàng ụp xuống đầu tôi. Tuy bị mẹ Nguyệt từ chối nhưng tôi vẫn có một người con gái ngày nào cũng nghĩ đến tôi. Tuy hậu phương ngày đó vẫn nghèo, vì phải dồn tất cả sức lực, vật lực cho chiến trường, nhưng tôi vẫn được ở bên mẹ, ngày hai bữa vẫn được ăn bát cơm quê nấu trong niêu đất với cá đồng kho khế. Còn bây giờ thì tôi phải trở lại chiến trường, nơi mưa bom bão đạn. Chỉ cần hèn nhát một chút, ích kỷ một chút là bước chân của tôi sẽ chùn lại và không bao giờ vào được đến chiến trường. Tận bây giờ tôi cũng không hiểu vì sao mình đủ sức lực, ý chí trở lại chiến trường. Tôi chọn cách đi an toàn nhất. Với những quãng đường ít bom đạn, tôi vẫy xe tải quân sự đi nhờ. Ở những nơi trọng điểm nguy hiểm, như phà Bến Thủy, ngã ba Đồng Lộc, tôi đi theo lối mòn, men các thôn làng. Đi như thế đường sẽ xa hơn rất nhiều nhưng an toàn hơn. Người lính trong chiến tranh, tập trung mọi ý nghĩ và sự khôn ngoan để giữ lấy mạng sống. Chiến tranh không có khoảng hở để người lính chiến như tôi buồn rầu, bi lụy. Đến cả nỗi nhớ cũng bị bom đạn thổi bay đi mất. Ngày đó, đơn vị tôi đang chiến đấu ở Nam Lào. Từ Quảng Bình, cắt rừng đi bộ 3 ngày là tôi có thể gặp đơn vị. Giữa hai đợt chiến đấu, tôi vẫn có thể viết thư cho mẹ. Thư viết xong, gửi quân bưu mang về bưu điện Quảng Bình bỏ, khoảng hai tháng sau thì mẹ tôi nhận được thư. Người đọc thư tôi hộ mẹ là Nguyệt, vì mẹ tôi không biết chữ. Trong những lá thư tôi gửi về hậu phương, không một câu nào, một dòng nào nhắc đến Nguyệt. Và, người viết thư hộ mẹ tôi lại vẫn là Nguyệt. Em viết rõ ràng, mạch lạc mà không xen tình cảm của mình vào trong những là thư ấy. Trong trang thư của mẹ, tôi thấy có những dòng nhòe đi vì nước mắt Nguyệt đã nhỏ xuống. Tôi im lặng với Nguyệt và Nguyệt cũng im lặng với tôi. Đến lượt em nổi tính tự ái. Và như thế thì mẹ Nguyệt sẽ chiến thắng. Trong tình yêu không có kẻ thắng người thua hoặc là cả hai chúng tôi cùng thắng, hoặc là cả hai chúng tôi cùng thua. Và lòng tự ái đã biến cả hai chúng tôi thành kẻ thua cuộc.

Thông tin hữu ích:

Trung tâm Thám tử tư Sài Gòn T&T – 0938 770597 – 0974 007007 – 0969 007007

Email: thamtutu@hotmail.com

(Còn nữa)

Khánh Hoàng

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn