Tôi đi tìm Tỳ Kheo Hồng Hà

23

Tham tu tu Sai Gon T&T: Một tâm hồn thơ như thế, một tài năng như thế mà đi tu thì vô lý quá. Nhất định tôi phải tìm bằng được Tỳ Kheo Hồng Hà.

Cô bạn ở Trường Tùng Bạt không biết hiện Hồng Hà đang tu ở chùa nào. “Học sinh sắp vào kỳ thi tốt nghiệp nên em chưa đi tìm được. Nhất định hè này em sẽ đi tìm và lôi cô ấy về”.
Tôi làm một phép loại trừ theo tâm lý. Chắc chắn Hồng Hà sẽ không tu ở những chùa lớn như Trấn Quốc, Tây Phương, chùa Hương, chùa Quán Sứ, vì em không thích chốn ồn ào. Vả lại các chùa lớn cũng kén nhận người mới. Tôi lập danh sách những chùa nhỏ ở Hà Nội và các tỉnh lân cận. Có đến mấy trăm ngôi chùa. Hễ có thời gian là tôi đi, nhưng vẫn không tìm thấy Hồng Hà.
Trong một lần dự lễ khai trương một triển lãm về văn hóa, khi ngồi uống bia hơi với anh chị em cán bộ ở đây, tôi lại đọc bài thơ “Người đàn bà bên hồ”. Một cô cán bộ của nhà triển lãm nói: “Tác giả bài thơ là Hồng Hà. Chị ấy đang tu trong ngôi chùa gần đây”. Mừng quá, tôi bỏ bạn bè chạy ngay vào ngôi chùa đó. Trụ trì ngôi chùa này là một bà sư già. Tôi thưa với sư bà: “Bạch thầy ạ! Thí chủ muốn gặp Tỳ Kheo Hồng Hà”. “Gọi là Hồng Hà thôi, chưa phải Tỳ Kheo, chưa xuống tóc”. Rồi bà sư chỉ tay về phía nhà khách của chùa. Tôi đến đó, thấy Hồng Hà đang gõ mõ và lầm rầm đọc kinh. “Tôi có thể gặp Hồng Hà một lát được không?”. Hồng Hà dừng tay mõ nhìn tôi từ đầu xuống chân và hỏi: “Thí chủ tìm tôi có việc gì?”. “Chúng ta ra ngồi ở vườn chùa được không?”. Chúng tôi ngồi trên hàng gạch đỏ sạch bong, dưới tán một cây khế chi chít quả, thoảng nghe tiếng chim sâu lích chích trên vòm lá. Tôi đọc lại bài thơ của Hồng Hà và nói: “Vì bài thơ đó mà tôi đến đây tìm Hồng Hà. Tôi đã đi nhiều chùa rồi, hôm nay may mắn lắm mới được gặp”. “Nhưng thí chủ tìm tôi có việc gì?”. “Không chỉ riêng tôi mà nhiều người bạn của Hồng Hà cũng đang sốt ruột đi tìm. Hồng Hà về đi, đừng ở đây nữa”. “Thí chủ không thay đổi được ý định của tôi đâu. Xin lỗi, tôi đang bận buổi học kinh”. Hồng Hà nói thế rồi lại vào, tay cầm quyển kinh, tay gõ mõ, coi như không có tôi nữa”.
Hôm sau tôi lại đến chùa, cầm theo tờ Báo Văn Nghệ có in bài bút ký “Làng tôi bên bờ sóng”. Đây là bài bút ký tôi tham gia dự thi và đã được Hội đồng chung khảo trao giải nhất. Đàn ông đi chinh phục phụ nữ thường hay khoe khoang một chút. Tôi cũng vậy. Cầm tờ báo tôi đưa, Hồng Hà nói: “Hóa ra quán quân của cuộc thi là anh. Bài ký này tôi đọc ngay từ khi nó vừa được in ra. Anh có văn, có óc, có tim, nhưng chưa có tâm linh. Đây là điểm yếu nhất của tác phẩm này, mặc dù nó đã được trao giải nhất”.
SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn