Tình yêu tuổi học trò

9

Tham tu Sai Gon T&T: Có một cái gì đó thầm kín đã len lén trong trái tim còn rất non trẻ của tôi. Nó mong manh nhưng nóng hổi và mãnh liệt, khiến nhiều đêm tôi phải thao thức. Có một bóng hình xâm lấn tâm hồn tôi, đó là Nguyệt.

Thông tin hữu ích: 

Trung tâm Thám tử Sài Gòn T&T – 0938 770597 – 0974 007007 – 0969 007007

Email: thamtutu@hotmail.com

Bóng hình đó gần lắm mà cũng như xa lắm. Một buổi trưa đi học về, Nguyệt nói với tôi: “Anh xem có cuốn sách gì hay cho Nguyệt đọc với”.

Sách thì tôi nhiều lắm, vì tôi mê sách. Chiều nào tôi cũng đi bắt cá. Cá đầu hôm, tôm chạng vạng. Tôi lấy cám gạo, rang thơm lên rồi mang cả chục cái te ra đồng bắt tôm. Te làm bằng vải màn, có 4 cái gọng để dễ cất lên. Đặt te xuống nước, bỏ cám rang vào đó, sau khi đặt hết 10 cái te thì quay lại nhấc cái te đầu tiên lên. Tôm nhảy rào rào trong te. Đổ tôm vào rổ, rắc cám vào te rồi lại đặt xuống và nhấc cái te khác. Phải thật nhanh tay, nhanh chân, vì thời gian tôm đi ăn rất ngắn, sau đó tôm nằm yên ngủ, không đi ăn nữa. Lúc này nếu tôm không nằm yên thì rất nguy hiểm, vì đã đến giờ cá đi ăn, nếu tôm không ẩn mình thì bị cá đớp hết. Tôi đặt rổ tôm ở đầu bờ và đi cắm câu để bắt cá. Tôi mắc lưng con nhái vào lưỡi câu cắm dọc bờ ruộng, nơi có những đàn cá đang đi kiếm ăn, làm rung những hàng lúa non. Con nhái quẫy đạp sát mép nước. Con cá quả đớp con nhái và dính câu. Nghe tiếng cá quẫy ở đâu thì tôi đến nhấc câu lên để bắt cá. Việc này cũng phải khẩn trương, vì thời gian cá đi ăn cũng chỉ hơn 1 giờ. Khi cá thôi cắn câu thì tôi mang tôm cá về, đổ vào vại sành để mai mẹ mang ra chợ bán. Lúc đó tôi mới ăn vội bát cơm tối rồi ngồi vào bàn học bài. Mẹ trích một phần nhỏ tiền bán cá cho tôi mua sách, vì thế mà nhà tôi nhiều sách.

“Anh xem có cuốn sách gì hay cho Nguyệt đọc với”. Tôi ngồi nghĩ một lúc lâu mới quyết định rút cuốn “Cánh buồm đỏ thắm” ra khỏi giá sách. Đây là một cuốn truyện rất hay của văn học Nga, viết về ước mơ của một cô bé nghèo, sống bên bờ biển cả. Bố cô bé làm những con tàu nhỏ xíu, trên có cánh buồm đỏ thắm cũng nhỏ xíu, làm đồ chơi bán cho trẻ con. Hàng ngày cô bé xách một làn đầy những con tàu như thế sang làng bên để bán. Cô bé nhà nghèo khó này mơ ước sẽ có một ngày chàng hoàng tử đi trên con tàu vạm vỡ màu trắng, căng cánh buồm đỏ đến xin cưới cô làm vợ. Ai cũng nghĩ đó là giấc mơ hão huyền. Nhưng giấc mơ đó lại thành sự thật. Một sáng bình minh, có con tàu trắng, với cánh buồm đỏ rực và tiếng nhạc du dương, từ khơi xa đi thẳng vào bờ biển, nơi cô bé đang đứng há hốc mồm vì kinh ngạc, không biết là thật hay mơ. Từ trên tàu, chàng hoàng tử nhảy xuống, chạy về phía cô bé, dang rộng vòng tay và nói: “Em yêu! Mời em lên tàu!”. Tôi gạch dưới những dòng chữ tả cảnh chàng hoàng tử đón cô bé rồi cẩn thận gói sách lại, mang đến nhà cho Nguyệt. Vừa ra khỏi cổng nhà Nguyệt, tôi đã ân hận vì thấy mình ngu dại quá. Tại sao tôi lại gạch dưới đoạn văn đó. Như thế hóa ra là tôi tự nhận mình là hoàng tử. Chắc đọc đến đây, Nguyệt sẽ cười tôi về sự ví von hão huyền. Một cậu học trò mồ côi cha và nghèo khổ như tôi sao có thể là hoàng tử được. Càng nghĩ tôi càng thấy xấu hổ. Sáng hôm sau đi học, gặp Nguyệt ở đầu ngõ, mặt tôi nóng lên vì xấu hổ. Đi bên Nguyệt mà tôi im như thóc. “Sao mặt mũi khó coi thế! Bị mẹ mắng à?”. Tôi không trả lời câu hỏi của Nguyệt mà đi rất nhanh đến trường.

(Còn nữa)

Khánh Hoàng

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn