Tình yêu cuộc sống

6

Tham tu tu Sai Gon T&T: Nguồn thuốc từ Pháp về bị đứt mất hai tuần. Tôi lo lắng đến không ngủ được. Đó là loại thuốc kìm hãm tốc độ to lên của tim.

Đứt thuốc hai tuần, liệu bệnh tình của nhà tôi sẽ ra sao? Nhưng Hồng Hà không tỏ ra lo sợ. Em nói: “Ông giáo sư bảo em chỉ sống thêm được vài ba tháng thôi, nhưng em đã sống được hơn một năm rồi. Ông ấy ngạc nhiên là phải?”. Rồi Hồng Hà bảo tôi buộc hai sợi dây cao su vào song cửa sổ để em tập vận động đôi chân. Sợi dây cao su buộc hơi ngắn, khi lồng chân vào thì cả hai chân sẽ bị kéo lên và em dùng sức kéo sợi dây giãn ra, cứ co giãn nhiều lần như thế thành bài tập cho người bệnh bị liệt hai chân.
Giờ nhớ lại chuyện này, tôi càng hiểu thêm thế nào là số phận. Tôi đang là bạn của lương y Võ Hoàng Yên. Đây là người bấm huyệt rất giỏi ở nước ta. Nhưng ngày đó cái tên Võ Hoàng Yên lại chưa nổi tiếng về bấm huyệt. Giá như Hồng Hà còn sống đến bây giờ thì chỉ cần vài chục phút là Võ Hoàng Yên có thể giúp em đỡ phải luyện tập vất vả với sợi dây cao su.
Nhưng rồi hai sợi dây cao su cũng giúp Hồng Hà tự ngồi dậy được. Tôi đi làm về, em khoe với tôi: “Anh nhìn này”. Và em bám vào hai sợi dây, đu người ngồi thẳng lên mà không cần tôi giúp đỡ. “Tập thế này thích lắm, anh ạ! Vậy mà bao lâu nay em không nghĩ ra”. Việc Hồng Hà tự ngồi dậy được là rất quan trọng. Nó loại bỏ hoàn toàn nguy cơ bị loét. Tự ngồi dậy được, em không phải nằm sấp để viết. Chỉ cần đu người lên, với tay đặt một chiếc gối mềm ra sau lưng là em đã có thể làm thơ, biên tập thơ một cách tương đối thoải mái. Tự ngồi dậy được, Hồng Hà có thể kiểm tra vở học của con trai và dạy con học thêm. Em dạy con rất nghiêm khắc, uốn nắn từng nét chữ và gợi ý phương pháp giải các bài toán. Những việc đó khiến Hồng Hà vui hơn nhiều, vì em được gần con và cảm thấy có ích cho con. Em chiến đấu với bệnh tật từng giờ, từng ngày. Sự gắng gỏi của em khiến tôi khâm phục.
Tôi đã có mặc cảm rằng mình sai lầm khi đưa em ra khỏi cổng chùa và dấn thân vào cõi trầm luân. Nhưng chính Hồng Hà đã đánh tan mặc cảm đó của tôi: “Nếu ở trong chùa thì chúng ta không có bộ phim Hoa của đất, em sẽ không có hơn 100 bài thơ và điều quan trọng nhất là em không có con, không có anh. Chỉ riêng việc có anh và có con thôi là em có thể đánh đổi tất cả rồi. Em chỉ lo anh ốm thôi. Nếu anh mà ốm thì cả nhà đều khốn. Rất may là anh bền sức. Mười năm qua em chưa từng thấy anh ốm bao giờ. Cường độ làm việc như thế, đương đầu với những khó khăn như thế mà anh vẫn đứng vững, đó là một may mắn cho mẹ con em”.
(Còn nữa)
Khánh Hoàng
SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn