Tìm mẹ (Kỳ 1)

88

Giảng đường tầng 5 hiu hiu gió. Cây Phượng ngoài kia đã bắt đầu lấm tấm hoa đỏ. Hè đến rồi, chả mấy chốc sân trường lại rực một màu chói chang. Hà nhìn lơ đãng, phố đông đúc dù đang giữa trưa. Có một người mẹ chở con dừng lại ngay tầm mắt Hà. Cô ấy cúi xuống lấy chiếc khẩu trang đeo vào cho bé. Bụi quá mà, đường bây giờ lúc nào cũng bụi mịt mờ.

Hình ảnh người mẹ và đứa bé ấy làm lòng Hà quặn lên nỗi đau. Đó là nỗi đau đầu đời mà Hà phải gánh chịu: Hà biết bố mẹ không phải là bố mẹ ruột.

Ngày ấy, Hà là cô học trò giỏi và ngoan nổi tiếng trường THPT lại xinh xắn, thầy cô bạn bè ai cũng quý. Hình như có cả những tình cảm các bạn nam dành cho Hà đã quá tình bạn chút xíu. Hà không thoáng nghĩ ngợi, chỉ muốn học thật giỏi để sau thi đỗ đại học Ngoại Ngữ.

Bỗng một hôm, Nam, cậu bạn ngỗ nghịch nhất lớp bảo cần nói chuyện. Hà hơi hoảng, bèn gọi cô bạn thân cạnh nhà ở lại cùng sau giờ học. Nam cùng lớp nhưng thật ra hơn Hà 2 tuổi vì từng học lại 1 năm.

Không thèm rào trước đón sau, Nam nói luôn thích Hà và muốn Hà làm người yêu. Mặt tái mét, Hà bấu chặt tay cô bạn, trả lời thẳng thắn:

  • Hà không nghĩ chuyện đó, giờ Hà chỉ học để phải đỗ đại học thôi

Mới một câu của Hà, Nam nổi xung:

  • Này, tưởng thằng này như thế mà chê hả. Cô cũng hơn gì, những người mà cô gọi bố mẹ đâu phải bố mẹ cô. Cô là con nuôi thôi. Không tin về hỏi đi. Và nghĩ kỹ nhá, không yêu thằng này cũng chả yêu được thằng nào đâu.

Hà sững sờ, cô bạn cũng kinh ngạc. Hai đứa nhìn nhau rồi Hà òa khóc chạy một mạch về nhà, mặc cho bạn gọi và chạy theo sau.

Hà hy vọng, Hà tin. Rằng bố mẹ sẽ phủ nhận, sẽ hỏi đứa nào nói vớ vẩn vậy, để đi tìm cho một trận…Nhưng không!

Mẹ im lặng đến vài phút, bố quay vào trong đốt thuốc. Rồi mẹ ôm Hà vào lòng:

  • Con, con luôn là con ngoan của bố mẹ

Một câu nói không có sự phủ nhận nào điều Hà hỏi. Vậy là, có lẽ đúng. Nhưng tại sao chứ? Tại sao?

Hà không nghe mẹ nói cái gì nữa. Hà chỉ khóc, khóc sung mắt và bỏ ăn, bỏ cả học ngày hôm sau.

Rồi Hà phải chấp nhận sự thật rằng Hà được bố mẹ nhận nuôi tại một bệnh viện. Khi đó họ không tìm thấy mẹ đẻ và gia đình của đứa bé gái sau 1 tháng, bệnh viện đã phải giúp đỡ làm thủ tục giao đứa bé cho cặp vợ chồng hiếm muộn.

Nhưng từng ấy năm, sao Nam biết chuyện này? Mà nếu không có Nam  thì Hà cũng đâu biết sự thật về mình.

Mẹ bảo chuyện bố mẹ nhận con, chỉ vài người hàng xóm biết, trong đó có mẹ Nam. Giờ họ cũng chuyển đi đâu hết rồi, riêng gia đình Nam và gia đình Hà vẫn ở cùng khu phố.

Hà đau khổ, khóc hàng tháng trời. Cô bạn thân phải luôn ở bên, thậm chí nhiều hôm xin bố mẹ ngủ cùng Hà. Ai cũng lo Hà không vượt qua được cú sốc. Bởi đã đầu năm lớp 12, kỳ thi đang đến rất gần.

Nhưng sau một đêm thức trắng, Hà không khóc nữa. Hà quyết không bao giờ khóc vì chuyện này. Dù mẹ đẻ là ai. Dù mẹ đẻ bỏ rơi Hà. Dù Hà chỉ là con nuôi. Hà phải mạnh mẽ. Hà cảm thấy hận người đã sinh ra mình. Hình như mối hận được nhen nhúm trong lòng làm Hà trở nên cứng rắn.

Ghi chú: Chuyện được biến tấu và có sự thay đổi tên nhân vật để bảo mật thông tin cho khách hàng.
Nếu khách hàng có nhu cầu cần tới dịch vụ thám tử, vui lòng liên hệ với Thám tử tư Sài Gòn T&T qua hotline 0932 802 802 và 0974 007 007 để được hỗ trợ tốt nhất!

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn