Thất bại đầu tiên

58

Tham tu T&T: Chiến trường không có chỗ cho sự giả dối, chỉ chấp nhận sự xả thân lòng dũng cảm. Tôi là một người lính không hèn nhát. Và chiến tranh rất cần đức tính đó.

Nhờ không hèn nhát mà tôi thăng tiến khá nhanh, vào chiến trường 4 năm đã đeo lon thiếu úy. Sau những trận đánh quyết liệt, chính trị viên đại đội thường hay xuống hầm tôi tâm sự. Tôi đã kể với anh về hoàn cảnh gia đình mình và kể rất nhiều về tình yêu của tôi với Nguyệt. Một hôm, chính trị viên gặp riêng tôi và nói: “Đại đội ta có năm đồng chí trong diện đối tượng kết nạp Đảng. Đồng chí chuẩn bị để ngày kia về hậu phương, điều tra lý lịch của năm đồng chí đó. Cố gắng hoàn thành nhiệm vụ này trong một tháng. Nếu ghé qua nhà, cho tôi gửi lời thăm mẹ đồng chí và cô Nguyệt”. Với tôi, đó như một phần thưởng đặc biệt. Được về hậu phương có nghĩa là tôi sẽ được gặp mẹ và Nguyệt. Tôi vạch một kế hoạch rất sát sao để điều tra lý lịch của năm người trong thời gian ngắn nhất. Sau khi làm xong công việc đó, tôi về làng. Đó là một đêm tối trời. Cả làng không ai dám thắp đèn vì sợ máy bay Mỹ ném bom. Mọi người con xa quê dù không có đèn đóm gì vẫn có thể về đúng nhà mình, vì có đôi mắt khác trong trái tim. Tôi lần theo hương hoa bưởi về nhà và gọi thật to: “Mẹ!”. Lúc đó đã khuya lắm rồi nhưng hình như mẹ tôi chưa ngủ. Mẹ bật dậy, mở toang cánh cửa và ôm chầm lấy tôi: “Nghe con gọi mà mẹ cứ ngỡ là mơ. Khuya thế này, con đói bụng rồi phải không? Còn mấy củ khoai luộc, con ăn tạm cho đỡ đói, chứ không ai dám nổi lửa nấu cơm bây giờ”. “Con vừa ăn lương khô, không đói đâu, mẹ ạ!” “Thỉnh thoảng, cái Nguyệt sang ngủ với mẹ cho đỡ buồn. Nhưng không hiểu hôm nay vì sao mà nó không sang”. “Mẹ nghỉ đi, con ra ngõ 1 lát. Mùi hoa bưởi thơm quá. Mấy năm rồi con không được ngửi mùi hoa bưởi”. Tôi đi ra ngõ, bước thật êm để không đánh động mấy con chó nhà Nguyệt. Phía trước, có một người đang tiến về phía tôi, bước chân cũng rất nhẹ. Khi cách tôi khoảng 10 bước, người ấy chạy vụt tới, ôm chầm lấy tôi: “Anh!”. “Sao biết anh về?”. “Em nghe tiếng anh gọi mẹ”. “Anh được ở nhà bao lâu?”. “12 ngày. Đơn vị cho anh về cưới vợ mà”. Nguyệt cười khúc khích: “Nói khoác. Chiến tranh, ai cho lính về cưới vợ”.

Nhưng mẹ tôi thì nghĩ khác. Khi biết tôi được ở nhà 12 ngày, mẹ nói: “Thế thì phải cưới vợ đi con ạ! Mẹ ở nhà thui thủi một mình buồn lắm”. “Cưới thì có lẽ không kịp. Nhưng tổ chức một lễ hỏi thì kịp. Ăn hỏi xong cũng coi như mẹ có con dâu rồi”. “Như thế cũng được. Nhưng mẹ sợ mẹ Nguyệt không đồng ý. Nhà người ta giàu, nhà mình nghèo, sợ không môn đăng hộ đối”. Mẹ tôi nghĩ thế mà đúng thật. Chiều hôm sau, mẹ sang nhà Nguyệt, nói chuyện về tình cảm của chúng tôi, xin phép được tổ chức một lễ ăn hỏi. Và mẹ Nguyệt đã từ chối: “Tôi không dám chê con trai bà. Anh ấy thông minh và giỏi giang. Nhưng tôi thương con gái tôi. Cho nó làm dâu nhà bà sợ con tôi vất vả quá”. Mẹ kể lại cho tôi như thế. Rồi mẹ nói: “Đừng buồn, con ạ! Gái làng ta thiếu gì”. Thế hệ mẹ tôi lấy chồng không được yêu, cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy nên mẹ không hiểu hết nỗi lòng của tôi. “Thôi, mẹ ạ! Chuyện này hết chiến tranh rồi hãy tính. Lúc đó con khắc lo được mọi chuyện”.

Thông tin hữu ích: 

Trung tâm Thám tử Sài Gòn T&T – 0938 770597 – 0974 007007 – 0969 007007

Email: thamtutu@hotmail.com

(Còn nữa)

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn