tham tu banner 980200

TRUYỆN TRINH THÁM

Thám tử Sơ Lốc Hải 2

18 – TRONG ĐỒN CÔNG AN BẾN XE
Hải chạy. Gã phụ xe đuổi theo. Gã quyết bắt bằng được Hải. Lúc này chỉ có “Quả chưởng” mới giúp được Hải trốn thoát. Hải thọc tay vào túi lấy ra một bọc giấy báo, em bóp tay và ném thẳng vào mặt gã phụ xe. Trong gói là cát trộn với ớt bột. Gã phụ xe ôm lấy mặt, hét lên một tiếng rồi ngồi thụp xuống. Hải chạy tiếp. Bỗng có một vòng tay vươn ra chộp lấy Hải. Thì ra gã lái xe đột ngột xuất hiện. Bắt được Hải và đẫn hải tới trạm công an gần đấy. Gã nói với chú thiếu úy công an đang ngồi ở bàn: – Thằng này là thằng ăn cắp, nó từ Hà Nội lên. Bọn tôi bắt được nó, giờ giao cho các ông xử lý. Hải bị bắt phải ngồi một xó trong đồn công an. Hai tay bị trói chặt. Hải khóc, thanh minh với chú công an. Nhưng giờ đây ai có thể tin Hải. Một lúc lâu sau, chú công an mới quay sang hỏi Hải: – Thế nào, cậu kia? Ăn cắp gì? Tiền hả? – Dạ không ạ. Cháu không phải là ăn cắp. Cháu đi tìm mẹ cháu! – Cậu có giấy tờ không. Trông mặt thì có vẻ thư sinh đấy? – Dạ, không ạ! – Thế thẻ học sinh cũng không có à? – Dạ, bọn cháu chưa đến tuổi ạ! Đúng là sơ xuất. Hải không mang theo giấy tờ gì…À! Hải bỗng nhớ ra tờ giấy giới thiệu mà chú Công cho sau khi giúp chú phá mấy vụ án. Nó luôn để trong túi quần đùi. Mắt Hải sáng lên: – À! Cháu có… Nhưng tay cháu… Làm sao mà lấy được. Chú công an cởi trói cho Hải. Hải lấy tờ giấy đưa cho chú. Chú xem xong rồi nói với Hải: – Nhưng bây giờ có gì chứng thực cậu là Hải, chủ nhân của tờ giấy này. Thôi. Tốt nhất để mai tôi gọi điện về Hà Nội hỏi… Ngày mai thì muộn mất! Hải nghĩ vậy và cậu bỗng nghĩ ra một kế: – Chú ơi! Cháu có cái thẻ học sinh để trong túi xách ở trên xe của chú lái xe lúc nãy!… – Thôi được rồi! Cậu cứ ngồi đợi ở đây. Tôi khóa cửa và đi ra đấy lấy cái túi về. Nếu đúng thì tôi thả. Mà này, đừng giở trò gì nữa đấy nhé! – Nói rồi chú công an đi ra và khóa cửa lại… Lúc lâu sau, chú công an về. Ngoài trời đã chập choạng tối. Chú công an mở cửa, không thấy Hải đâu. Kỳ lạ thật – chú nghĩ. Căn phòng không còn lối nào có thể thoát ra được, trừ cửa, thế mà thằng bé biến đâu mất. Chỉ có thể thằng bé ở trong tủ? Tủ vẫn khóa. Không tin ở mắt mình nữa, chú công an lấy chìa khóa mở tủ. Cũng vẫn không thấy. Chẳng lẽ thằng bé có phép màu biến mất hay sao? Chú công an chạy đi tìm ở phía bên ngoài… Đúng lúc thuận lợi này, Hải từ dưới mặt bàn tuồn ra. Hải đã gồng tay chân đu mình ở phía dưới mặt bàn. Chiếc bàn có bốn tấm gỗ ốp xung quanh nên chú công an không phát hiện ra. Cái khoảng trống ở chân bàn đã lừa chú. Thoát khỏi đồn công an, Hải hỏi đường đến bến tàu Liên Sơn. Từ đó Hải sẽ định hướng tìm ra quán phở Tiến. Trời chiều rồi tối dần. Đang là mùa hè mà thời tiết ở đây se lạnh như mùa thu. Đúng là khí hậu miền núi có khác. Cái túi đựng mấy thứ mang đi chắc bị lấy mất lúc bị gã lái xe bắt, Hải quan sát phố xá, gọi là phố xá nhưng nó là phố núi, một vài chiếc xe đạp vội vã đi về. Có cả xe ngựa trên đường. Trên xe có một vài người dân tộc thiểu số. Họ cũng mặc áo chàm. Riêng áo thì có khác nhau, người mặc áo ngắn, người mặc dài. Bố kể cho Hải từ lâu Hải còn nhớ. Đó là cách phân biệt giữa người Tày và người Nùng. Người Tày áo dài, người Nùng áo ngắn. Anh Kim Đồng người dân tộc Nùng mặc áo ngắn. Thường họ để đầu trần, thi thoảng có người đội mũ cùng màu chàm như nửa quả dưa trên có chỏm. Xa xa trong ánh chiều chập choạng Hải nhìn thấy nột hòn núi đâm lên trời có dáng một người mẹ bồng con – hòn Vọng Phu. Bố kể về sự tích hòn Vọng Phu rồi bố lại liên hệ. Mẹ rất giống hòn Vọng Phu chờ bố thằng Hải. Chỉ có khác là chỉ chờ vài tháng thôi, bố lại về phép, lại gặp hai mẹ con. Bố còn kể ở đây còn rất nhiều cảnh đẹp nữa: Có động Nhị Thanh, Tam Thanh. Lại còn có hệ thống tường thành nhà Mạc nữa. Giá mà có mẹ ở đây, điện thoại cho bố ra đón. Bố sẽ dẫn hai mẹ con đi chơi đây đó. Hải nghĩ, mình cũng liều thật, dám một mình đi lên đây. Nếu gặp rủi ro bất trắc gì thì mẹ làm sao sống nổi. Hải đi, còn không kịp nói với dì Oanh. Chắc dì Oanh lại lo sợ, khóc hết nước mắt đây. Hải có gửi chìa khóa lại cho ông Khuê hàng xóm ngay cạnh nhà Hải. Cũng may Hải còn nhắn được: “Ông bảo dì Oanh cháu cứ yên tâm, cháu đi có việc mấy hôm”. Nghĩ cũng buồn cười! Sao chú công an ở trên này hiền thế! Ai nói gì cũng tin. Hình như trên này không có phạm pháp hình sự thì phải. Đồn công an không có phòng giam. Ở Hà Nội thì công an phường nào cũng phải có phòng tạm giam. Vậy mà ở Hà Nội tội phạm hình sự vẫn nhiều thế!

19 – NGƯỜI “BẠN” CŨ XUẤT HIỆN
Hải đi và hỏi dần đường đến ga thị xã Liên Sơn. Cũng lạ, ở trên này hỏi ai người ta cũng trả lời nhiệt tình, hướng dẫn cụ thể… Hải men theo một con đường mòn. Mọt bà già dân tộc chỉ con đường ngắn nhất đến ga Liên Sơn. Con đường mòn uốn lượn vào giữa lùm cây. Giờ này đường không có ai đi qua. Hải thấy hơi sờ sợ, tự nhủ mình: “Hải ơi gắng lên, đến ga Liên Sơn mua cái gì ăn vậy…” Bỗng nhiên có một bóng đen từ trong bụi rậm nhảy xổ ra đón đường. Một thằng bé người dân tộc đứng chắn trước mặt Hải. Nó nói: – Ê, thằng kia, mày định đi ăn cắp hả…? Hải nhìn nó từ đầu đến chân. Thằng này cũng to con, có nhỉnh hơn so với Hải. Hải lùi lại lấy thế. Một thằng này thôi chắc Hải không sợ. Nhưng sau lưng nó hình như còn cái bóng nữa. mặc kệ chúng nó. Cứ chiến đấu. Đánh. Phải đánh ngay từ khi nó chưa kịp trở tay. Chú Công dạy thế. Hải lùi thêm vài bước nữa, khẽ cúi xuống và bất thần nhào lên tung chân đá thẳng vào bộ hạ của hắn. Với đối thủ khác chắc chỉ còn cách ôm bộ hạ mà nằm vật ra . Nhưng thằng này hình như có nghệ. Nó tránh rất nhanh, thành ra cú đá bộ hạ của Hải trở thành cú đá vào đùi non. Đối thủ khẽ ái một tiếng. Chỉ một tiếng nhỏ thôi cũng đủ thấy nó đã gặp phải đối thủ thiện nghệ không kém. Anh hùng tương sức đây rồi! Thằng sau đã bước lên ngang tầm. Vậy là “hai đánh một không chột cũng què”. Hải thò tay vào túi. Phản xạ tìm quả chưởng mách bảo Hải phải hành động gấp. Chẳng ai học được chữ ngờ! Đúng lúc ấy Hải chỉ còn lại một tay. Chúng áp thật sát, hai thằng xúm lại vật ngã Hải ra. Chúng trói gô Hải lại. Một thằng lầm bầm: – Từ bến xe, bọn tao đã để ý mày rồi. Mày bị bắt vào đồn công an. Mày trốn khỏi đồn. Bọn tao theo ngay. Giờ thì chúng tao sẽ xử mày chứ không cần phải nộp cho công an nữa… Hai thằng dẫn Hải vào một căn nhà. Chúng bật đèn sáng. Căn phòng cũng đơn sơ. ở giữa là một bàn thờ, phía trước bàn thờ có một chiếc phản. Cái phản gỗ cực tốt, bóng nhoáng, dày phải cỡ mười phân. Đèn sáng. Hải đã rõ mặt hia thằng. Hải ngờ ngợ thằng nhỏ đã gặp ở đâu thì phải. Đúng rồi! Đúng là thẳng So. Giá như một mình thằng So thì Hải phải cùng nó đánh nhau vài chiêu, nhưng bên nó còn thằng bạn. Một mình Hải làm sao địch nổi, chúng nó lại là thổ dân, thông thuộc địa hình. Thằng So không khác lắm. Có điều trông nó rắn rỏi hơn. Giờ thì nó đang cởi trần. Có cởi trần mới thấy thằng So tay to, ngực nở. Đúng là trước kia chỉ dính một quả đấm của thằng So, Hải đã choáng là phải. Đành phải chơi đòn, dùng trí, dùng tình cảm thôi. Đúng lúc thằng So đi tới, Hải nói: – Nếu tôi không nhầm thì ông tên So. Thằng So chột dạ: -Tại sao mày biết tên tao. Mày là thằng ăn cắp. Mày ở đâu đến đây? – Nhầm thôi. Một sự nhầm lẫn đáng tiếc ! Tôi sẽ kể cho các ông nghe tại sao tôi lại có mặt ở đây. Và cũng tại sao tôi lại biết tên ông. Cứ thế, Hải tỉ tê tâm sự, kể lại đầu đuôi ngọn ngành về việc đi tìm mẹ của Hải. Vì sao Hải bị nghi oan là ăn cắp? Làm sao trốn thoát công an? Hải cũng kể chuyện giữa So và nó. Sau chuyện mẹ con Hải đến nhà bà Lý, bạn ông bà nó ra sao. Để cho chúng tin, Hải lấy tờ giấy của chú Công cho chúng xem. May mà ở trong đồn công an bến xe Hải kịp lấy lại tờ giấy…Tờ giấy cũng như tờ chứng nhận khác, có dấu đỏ. Nhưng nó chỉ có tác dụng khi người xem nó, tin nó… Bọn thằng So cởi trói cho Hải. Thằng So giới thiệu: Nó là thằng Nông Văn So và thằng bạn là Nông Văn Bình. Chúng học cùng lớp trường dân tộc nội trú của thị xã. Căn nhà này là của bố thằng So cho nó để lớn lên cưới vợ ở thị xã… Tình cờ đi qua bến xe, biết có thằng ăn cắp bị bắt. Sau đó chú công an lại để xổng mất thằng ăn cắp ấy. Chúng rủ nhau đi tìm… Thế là gặp. Hải bắt tay Bình, nói: – Chào bạn! Ông thầy dạy võ của tớ cũng tên là Bình! – Không! Tao không dạy võ cho mày được đâu vớ! Mày giỏi lắm vớ. Bọn tao hai thằng mới bắt được mày… – Bây giờ chúng ta là bạn! Sáu cánh tay chụm lại kết thân. Hải thấy vui vui vì lúc này trời đang về đêm mà có thêm bạn cùng đi tìm mẹ. Gấp gáp quá Hải chẳng kịp hỏi chúng có gì ăn không?

20 – BẮT ĐẦU ĐIỀU TRA
Cả ba thằng cùng đi bộ đến ga Liên Sơn. Lúc này đã là chín giờ đêm.Trong ga chỉ có mấy người khách mặc áo nâu màu chàm đang ngồi, nằm lô nhô. Chắc họ ở xa nên xuống tàu phải đợi trời sáng. Phía bên kia dường là mấy quán hàng lèo tèo khách, chỉ còn mấy ông bợm nhậu vừa uống vừa say ngồi lừ đừ. Kia rồi! Theo chỉ dẫn của thằng So, quán phở Tiến đã hiện ra trước mắt. Hải ra hiệu cho hai thằng đứng lại còn mình lững thững đi sang quán phở. Hải quan sát bên ngoài. Quán này nằm ở vị trí khá hiểm trở, mặt trước của quán rất dài. Một bên sườn quán là đồi đất, còn một bên là lạch khô có nhiều bụi cây lúp xúp. Phải vào trong quán. Hải nhớ lời chú Công “phải vào trong hang mới biết được trong đó có cọp con hay không”. Hải vào trong quán với vai một người khách ăn và gọi một bát phở. Bà chủ quán trố mắt nhìn Hải, sau đó bê ra một bát phở nước lạnh tanh. Hải nhâm nhi để kéo dài thời gian. Phở thật là chán. Rõ ràng là chủ nhân không phải là sống bằng nghề bán phở. Hải ăn xong, trả tiền rồi đi ra. Đi được một đoạn, Hải chạy lại con mương vẫy tay gọi thằng Bình và So tiếp cận phía sau quán phở. Hải ghé mắt nhìn qua khe cửa và chợt nhận ra lão già lạ mặt hôm trước đến nhà nó đang ôm mụ béo chủ quán. Mụ ta thõng thượt: – Này ông Voòng! Đêm nay ông phải nằm trong tay con này nghe chưa. Ông mà mò vào hầm với mấy con đĩ ấy thì… thì không xong đâu đấy. Hiểu chưa! Vừa nói , mụ vừa chí vào đùi non của lão vồng. – Piết rồi! Cái nị piết rồi! Bỗng có một bàn tay cứng như sắt túm vào gáy Hải nhấc bổng nó lên. – Ôn con, mày nhìn cái gì trong đó hả? Hải chơt nhận ra gã túm gáy mình là một gã đàn ông hộ pháp. Gã chỉ còn một mắt. Mắt kia là một hố thịt đỏ lòm. Người gã hôi rình. Bộ quần áo gã đang mặc trên người chắc phải một tháng rồi chưa thay. Gã hộ pháp bẹo tai Hải, Hải có cảm giác tai mình bị xoắn mấy vòng, đau điếng. Gã nói lè nhè: – Tả xỉ! Tả xỉ!(đánh chết). Hắn nói nhưng hắn bước không còn vững, mấy lần suýt ngã. Gã mắt chột, một phần sợ Hải chạy mất, một phần muốn dựa vào Hải để cho khỏi ngã nên một tay hắn vẫn xoắn tai Hải, tay còn lại tóm tóc Hải. Gã kéo xềnh xệch Hải đi về phía cuối khu nhà. Hải liếc mắt thấy thằng So và thằng Bình định xông vào. Hải ra hiệu chúng không manh động. Gã mắt chột dừng lại trước một cái cửa, móc một tay vào túi lấy chìa khóa. Gã mở cửa và đẩy Hải ngã dúi vào trong rồi đóng xầm cửa lại. Ngoài trời tối om, trong phòng còn tối hơn. Phải một lúc lâu sau Hải mới quen mắt để quan sát dưới ánh sáng lờ mờ lọt qua một ô cửa sổ nhỏ nhoi. Những chấn song phải to bằng ngón chân cái. Căn phòng này phải gọi là buồng giam thì đúng hơn. Trong phòng chẳng có giường, chỉ có một cái bàn nhỏ thấp lè tè. Trên bàn là mấy cái bát và một ấm tích nước. Phía góc trong hình như có mấy đống quần áo. Không phải, đấy là mấy người nằm. Hình như đó là mấy chị phụ nữ. Chắc là họ chưa ngủ vì Hải thấy họ đang cựa quậy. Một chị phụ nữ đi về phía Hải. Chị phụ nữ khẽ hỏi: – Em ở đâu đến? Sao lại bị bắt vào đây? – Hải im lặng không nói gì bởi chưa biết gì về người đàn bà này. Chị ta vẫn tiếp tục nói, qua giọng nói thì dây có vẻ là một con người thật thà, thành khẩn: – … Rất may cho em đấy, thằng San hôm nay say quá nên nó không đánh em. Hơn nữa, em là trẻ con nên nó mới giam em vào đây. Chắc thế nào sáng mai nó cũng cho em ăn đòn. Sáng nào thằng San cũng vào đây. Nó mang phở vào cho bọn chị mà. Chúng vẫn lo cho các chị đủ ăn. Vì nếu các chị không ăn sẽ gầy ốm bán không được giá. – Sao cơ ?… Sao lại bán không được giá? – Thế là em không biết đấy thôi, bọn chị ở đây là trạm trung chuyển. Bọn nó gom bọn chị vào đây. Nếu có khách, bọn nó có thể dẫn bọn chị lên sát biên giới để bán. Tất nhiên những lúc người phụ nữ bị bọn họ lừa gạt, lôi kéo lúc đầu thì không biết những mưu mô gian trá ấy. Chỉ khi vào đây mới thấy rõ. Chị nghĩ chỉ có em là người không bị kiềm tỏa. Em hãy tìm cách thoát ra ngoài trước khi trời sáng và tìm đến trạm công an nào đó trình báo để cứu thoát các chị. Hải bắt đầu kể cho chị ta nghe hoàn cảnh của em đang đi tìm mẹ. Chị Lợi –tên của chị – bỗng mói với Hải” – À đúng rồi! Hôm qua có một chị mới đến nói là ở Hà Nội lên. Từ lúc lên đây chị ấy chỉ khóc và kêu nhớ con chị không ăn không ngủ, người chị rộc đi trông thấy. Để chị dẫn em ra với chị ấy em xem nhé! Chị Lợi dẫn Hải vào phía trong, một người phụ nữ đang nằm. Hải vui mừng nhận ra đó chính là mẹ mình. Niềm vui đến thật bất ngờ! Hai mẹ con ôm lấy nhau cùng khóc. Thì ra quán phở Tiến chỉ là một trạm giam trá hình. Những người phụ nữ bị lừa phỉnh ngon ngọt rồi bị dẫn lên bán cho lão Voòng. Lão Voòng giao trách nhiệm quản lý cái buồng giam này cho thằng San chột. Nhiệm vụ của thằng San là trông coi, lo ăn uống và vệ sinh tại chỗ cho các chị. Cứ ba ngày một lần có khách từ bên kia sang. Nếu ưng ai, và lão Voòng ưng giá, thì tối hôm ấy có người sang đón. Tới chiều mai là đến kì khách sang. Chị Lợi quê ở Hà Nam cũng bị dụ dỗ rồi bán lên đây cho lão Voòng. Vì nhan sắc chị bình thường nên chị lưu lại đây đã hơn nửa tháng rồi… Như vậy là không thể chậm trễ được nữa. Phải tìm cách giải thoát cho các chi và mẹ Hải khỏi cái trại giam này ngay. Kể cũng khó. Chỉ có thể chốn một mình. Hải ra trước rồi báo cho công an hoặc bộ đội biên phòng. Hải quyết định phải trốn khỏi đây đêm nay, bởi lão Voòng chưa biết em ở đây. Nếu trốn trước khi trời sáng thì thằng San sẽ phải im lặng, không dám nói với lão Voòng. Hải ghé tai chị Lợi nói nhỏ với chị về kế hoạch của mình. Chị lợi có vẻ đắc ý lắm, chị gật đầu lia lịa… Nửa đêm, chị Lợi bỗng nhiên rên lên… Chị đập tay vào tường, phía tường mà bên kia thằng San đang ngủ. – Ông San ơi! Ông San! Em đau bụng quá. Ông San!… Ông cứu em với…

20 – BẮT ĐẦU ĐIỀU TRA
Cả ba thằng cùng đi bộ đến ga Liên Sơn. Lúc này đã là chín giờ đêm.Trong ga chỉ có mấy người khách mặc áo nâu màu chàm đang ngồi, nằm lô nhô. Chắc họ ở xa nên xuống tàu phải đợi trời sáng. Phía bên kia dường là mấy quán hàng lèo tèo khách, chỉ còn mấy ông bợm nhậu vừa uống vừa say ngồi lừ đừ. Kia rồi! Theo chỉ dẫn của thằng So, quán phở Tiến đã hiện ra trước mắt. Hải ra hiệu cho hai thằng đứng lại còn mình lững thững đi sang quán phở. Hải quan sát bên ngoài. Quán này nằm ở vị trí khá hiểm trở, mặt trước của quán rất dài. Một bên sườn quán là đồi đất, còn một bên là lạch khô có nhiều bụi cây lúp xúp. Phải vào trong quán. Hải nhớ lời chú Công “phải vào trong hang mới biết được trong đó có cọp con hay không”. Hải vào trong quán với vai một người khách ăn và gọi một bát phở. Bà chủ quán trố mắt nhìn Hải, sau đó bê ra một bát phở nước lạnh tanh. Hải nhâm nhi để kéo dài thời gian. Phở thật là chán. Rõ ràng là chủ nhân không phải là sống bằng nghề bán phở. Hải ăn xong, trả tiền rồi đi ra. Đi được một đoạn, Hải chạy lại con mương vẫy tay gọi thằng Bình và So tiếp cận phía sau quán phở. Hải ghé mắt nhìn qua khe cửa và chợt nhận ra lão già lạ mặt hôm trước đến nhà nó đang ôm mụ béo chủ quán. Mụ ta thõng thượt: – Này ông Voòng! Đêm nay ông phải nằm trong tay con này nghe chưa. Ông mà mò vào hầm với mấy con đĩ ấy thì… thì không xong đâu đấy. Hiểu chưa! Vừa nói , mụ vừa chí vào đùi non của lão vồng. – Piết rồi! Cái nị piết rồi! Bỗng có một bàn tay cứng như sắt túm vào gáy Hải nhấc bổng nó lên. – Ôn con, mày nhìn cái gì trong đó hả? Hải chơt nhận ra gã túm gáy mình là một gã đàn ông hộ pháp. Gã chỉ còn một mắt. Mắt kia là một hố thịt đỏ lòm. Người gã hôi rình. Bộ quần áo gã đang mặc trên người chắc phải một tháng rồi chưa thay. Gã hộ pháp bẹo tai Hải, Hải có cảm giác tai mình bị xoắn mấy vòng, đau điếng. Gã nói lè nhè: – Tả xỉ! Tả xỉ!(đánh chết). Hắn nói nhưng hắn bước không còn vững, mấy lần suýt ngã. Gã mắt chột, một phần sợ Hải chạy mất, một phần muốn dựa vào Hải để cho khỏi ngã nên một tay hắn vẫn xoắn tai Hải, tay còn lại tóm tóc Hải. Gã kéo xềnh xệch Hải đi về phía cuối khu nhà. Hải liếc mắt thấy thằng So và thằng Bình định xông vào. Hải ra hiệu chúng không manh động. Gã mắt chột dừng lại trước một cái cửa, móc một tay vào túi lấy chìa khóa. Gã mở cửa và đẩy Hải ngã dúi vào trong rồi đóng xầm cửa lại. Ngoài trời tối om, trong phòng còn tối hơn. Phải một lúc lâu sau Hải mới quen mắt để quan sát dưới ánh sáng lờ mờ lọt qua một ô cửa sổ nhỏ nhoi. Những chấn song phải to bằng ngón chân cái. Căn phòng này phải gọi là buồng giam thì đúng hơn. Trong phòng chẳng có giường, chỉ có một cái bàn nhỏ thấp lè tè. Trên bàn là mấy cái bát và một ấm tích nước. Phía góc trong hình như có mấy đống quần áo. Không phải, đấy là mấy người nằm. Hình như đó là mấy chị phụ nữ. Chắc là họ chưa ngủ vì Hải thấy họ đang cựa quậy. Một chị phụ nữ đi về phía Hải. Chị phụ nữ khẽ hỏi: – Em ở đâu đến? Sao lại bị bắt vào đây? – Hải im lặng không nói gì bởi chưa biết gì về người đàn bà này. Chị ta vẫn tiếp tục nói, qua giọng nói thì dây có vẻ là một con người thật thà, thành khẩn: – … Rất may cho em đấy, thằng San hôm nay say quá nên nó không đánh em. Hơn nữa, em là trẻ con nên nó mới giam em vào đây. Chắc thế nào sáng mai nó cũng cho em ăn đòn. Sáng nào thằng San cũng vào đây. Nó mang phở vào cho bọn chị mà. Chúng vẫn lo cho các chị đủ ăn. Vì nếu các chị không ăn sẽ gầy ốm bán không được giá. – Sao cơ ?… Sao lại bán không được giá? – Thế là em không biết đấy thôi, bọn chị ở đây là trạm trung chuyển. Bọn nó gom bọn chị vào đây. Nếu có khách, bọn nó có thể dẫn bọn chị lên sát biên giới để bán. Tất nhiên những lúc người phụ nữ bị bọn họ lừa gạt, lôi kéo lúc đầu thì không biết những mưu mô gian trá ấy. Chỉ khi vào đây mới thấy rõ. Chị nghĩ chỉ có em là người không bị kiềm tỏa. Em hãy tìm cách thoát ra ngoài trước khi trời sáng và tìm đến trạm công an nào đó trình báo để cứu thoát các chị. Hải bắt đầu kể cho chị ta nghe hoàn cảnh của em đang đi tìm mẹ. Chị Lợi –tên của chị – bỗng mói với Hải” – À đúng rồi! Hôm qua có một chị mới đến nói là ở Hà Nội lên. Từ lúc lên đây chị ấy chỉ khóc và kêu nhớ con chị không ăn không ngủ, người chị rộc đi trông thấy. Để chị dẫn em ra với chị ấy em xem nhé! Chị Lợi dẫn Hải vào phía trong, một người phụ nữ đang nằm. Hải vui mừng nhận ra đó chính là mẹ mình. Niềm vui đến thật bất ngờ! Hai mẹ con ôm lấy nhau cùng khóc. Thì ra quán phở Tiến chỉ là một trạm giam trá hình. Những người phụ nữ bị lừa phỉnh ngon ngọt rồi bị dẫn lên bán cho lão Voòng. Lão Voòng giao trách nhiệm quản lý cái buồng giam này cho thằng San chột. Nhiệm vụ của thằng San là trông coi, lo ăn uống và vệ sinh tại chỗ cho các chị. Cứ ba ngày một lần có khách từ bên kia sang. Nếu ưng ai, và lão Voòng ưng giá, thì tối hôm ấy có người sang đón. Tới chiều mai là đến kì khách sang. Chị Lợi quê ở Hà Nam cũng bị dụ dỗ rồi bán lên đây cho lão Voòng. Vì nhan sắc chị bình thường nên chị lưu lại đây đã hơn nửa tháng rồi… Như vậy là không thể chậm trễ được nữa. Phải tìm cách giải thoát cho các chi và mẹ Hải khỏi cái trại giam này ngay. Kể cũng khó. Chỉ có thể chốn một mình. Hải ra trước rồi báo cho công an hoặc bộ đội biên phòng. Hải quyết định phải trốn khỏi đây đêm nay, bởi lão Voòng chưa biết em ở đây. Nếu trốn trước khi trời sáng thì thằng San sẽ phải im lặng, không dám nói với lão Voòng. Hải ghé tai chị Lợi nói nhỏ với chị về kế hoạch của mình. Chị lợi có vẻ đắc ý lắm, chị gật đầu lia lịa… Nửa đêm, chị Lợi bỗng nhiên rên lên… Chị đập tay vào tường, phía tường mà bên kia thằng San đang ngủ. – Ông San ơi! Ông San! Em đau bụng quá. Ông San!… Ông cứu em với…

Phần II
1 – Năm học mới lại đến
Cái nắng mùa hè như đã dịu đi. Hà Nội bắt đầu vào thu. Tiết trời như êm dịu lòng người. Học sinh các trường lại bước vào một năm học mới. Những chiếc khăn quàng đỏ tung bay trên vai. Trường Lê Ngọc Hân hôm nay khai giảng như nhộn nhịp hẳn lên. Trường vừa được xây lại. Cổng trường như cao vút lên, không còn cái vẻ tù túng như năm ngoái. Sân trường như rộng thêm ra. Học sinh có thể nô đùa thỏa chí. Bạn bè gặp lại nhau. Thằng Sơn “don” so với năm ngoái trông rắn rỏi hơn. Hè nào cũng vậy, nó về quê với ông bà nội. Gọi là quê cho nó sang thôi, chứ quê nó ở ngay ngoại thành. Xã Vinh Quy là quê nó chỉ cách Trung tâm Hà nội khoảng dăm, bảy cây sổ. Năm nay bố nó vào công tác trong Thành Phố Hồ Chí Minh nên mẹ nó gửi nó về ông bà nội. Thằng Thủy, em nó thì ở lại Hà Nội cùng mẹ. Một lúc mẹ nó vừa đi làm, lại vừa quản hai đứa sẽ vất vả. Gọi là quản, bởi bố mẹ nào mà chẳng lo cho con, mặc dù thằng Sơn đã lớn nhưng ở tuổi nó cũng hay nghich lung tung lắm! Hơn nữa thằng Sơn cũng thích về với ông bà nội. Được tự do chơi cùng với những đứa bạn. Theo nó nói: Bạn nhà quê rất tốt, nhiệt tình lắm. Bọn nó có cái gì cũng chia cho, không bao giờ ki bo! Người nhà quê quen nhường nhịn mà! Nó kể về quê nó với ánh mắt rất tự hào. Duy có một điều nó không kể nhưng Hải biết đó là quê nó, bà con hay ăn thịt chuột. Nó bảo đó là xưa thôi, ngày nay bà con vệ sinh lắm, có nước máy,.. Nhưng mà thôi, kệ nó. Nhìn thấy nó rắn rỏi hơn lên, chứng tỏ quê nó tốt. Hải cũng đã có lần về quê thằng Sơn bằng xe đạp, Hải cũng đã bắt gặp thịt chuột bán ở chợ … Quê ai người ấy yêu, người ấy quý…Thằng Sơn bảo nó thích đi chăn trâu, đi mót lúa, đi cắt cỏ cho trâu. Thậm chí nó còn bảo nó đã từng đi tát nước nữa chứ! Tát nước cực khó. Gàu sòng thì bọn Hải có thể tập ti toe được, còn gàu dai thì… chịu. Thằng Sơn don có đen đi thật. nếu đứng với bọn con gái trong lớp thì nước da đen của nó thấy ngay! Còn Hải thì kể cho nó chuyến đi Liên Sơn. Nào là tại sao nó lại đi, tại sao công an bến xe bắt nó? Làm thế nào nó trốn thoat được. Chuyện nó gặp lại thằng So cùng thằng So, thằng Bình phá án. Chuyện cuộc giải thoát ngoạn mục ra sao?… Thằng So cứ há hốc mồm ra mà nghe. Cái thằng, nó lại còn lấy giấy bút ra ghi nữa chứ! Nó cứ làm như nó là cái ông Oat-Sơn trợ lý của Sơlok Home thật. Nó bảo sau này nó sẽ là nhà văn viết truyện trinh thám nữa chứ. Nó ra ràng, ra vẻ lắm. Thôi kệ nó nó ước mơ là cái tốt. vấn đề là thực hiện ước mơ ấy như thế nào mới là chuyện cần bàn! Cả lớp ồn ào như một cái chợ vỡ vì đứa nào cũng buôn chuyện. Đứa nào cũng muốn cho bạn mình biết kỳ nghỉ hè thú vị của mình, chẳng đứa nào chịu nhường đứa nào! Nói mà chẳng biết có người nào nghe không , học sinh là vậy mà!… Năm nay lớp của Hải, Sơn là lớp 8B. Cô giáo chủ nhiệm vẫn là cô Phan Liên. Chủ trương của nhà trường là cô chủ nhiệm vẫn theo lớp đến hết THCS. Còn lớp bên cạnh, lớp thằng Hà khoai là lớp 8C. Cả lớp đang sôi nổi, bỗng cái Mai lớp trưởng, nhớ ra điều gì, nó hớt hơ hớt hải mặt tái mét đứng trước lớp. Cái Mai lớp trưởng năm ngoái, năm nay đương nhiên nó vẫn làm lớp trưởng. Có bàu lại thì cũng còn xem ý cô Phan Liên thế nào? Mà cũng xem ý cả lớp, có vẫn tín nhiệm nó không? Cái Mai mặt nhăn như bị rách, nó nói với lớp: – Các bạn, im lặng nghe tôi nói … Phải đến câu thứ ba, nó nói như quát, mà có vẻ như sắp khóc, cả lớp mới để ý đến nó. – … Có bạn nào biết cuốn sổ điểm mới của lớp mình ở đâu không? Đầu giờ, cô Liên vừa đưa cho tôi, tôi để ở trên mặt bàn này, mà bây giờ biến mất? … Vậy là gay rồi, cô sắp vào lớp mà không có sổ điểm. Tính sao đây? Mai vẫn nói như sắp khóc… Bạn nào có đùa, thì bỏ ra không tôi khóc lên bây giờ … Cả lớp đang lắng nghe, bỗng cười ồ lên một cách thú vị bởi nó đã khóc rồi! Tuy nhiên, nói gì thì nói, bằng bất kỳ giá nào phải có sổ trước khi cô chủ nhiệm vào … Tình hình này nguy lắm. Bọn lớp bỗng nhao nhao:” Sơ – lốc Hải đâu, tìm cho cái Mai đi, Nghe nói hè vừa rồi, thằng Hải phá án khá lắm cơ mà? “… Rõ ràng, tình thế này buộc Hải phải vào cuộc. Trong khi chẳng có một tí thông tin, tình tiết gi về cuốn sổ ấy. Kể cả hình dáng, màu sắc nó như thế nào cũng không ai hay! Vào lớp toàn buôn mà! Trước đề nghị của lớp, Hải đành đứng lên – Bạn nào … Vâng trước hết tôi hỏi, bạn nào đã chót đùa bạn Mai thì xin bỏ ra. Không khí lớp im lặng. Hải không nghi ngờ cho ai cả. Mọi ánh mắt đều như có vẻ đồng tình với sự sẻ chia với nỗi buồn của cái Mai. Không thể một bạn nào đùa dai như vậy được! – Hay là bạn Mai nghĩ lại xem, bạn có để đâu không? – Không, rõ ràng là mình mang vào để ở trên bàn cô rồi mà! – Nhưng… Từ lúc bạn để trên bàn đến bây giờ thi có ai nhìn thấy không? – Có,… Bọn mình cũng nhìn thấy! Một vài đứa nói ! – Vậy có ai ngoài học sinh lớp này, có mặt ở lớp mình đầu giờ không? – Có.!. Hình như có mấy đứa lớp C, và cả mấy đứa lớp D nữa… – Các bạn có nhớ là những ai không?- Cả lớp im lặng … – Theo mình! – Hải nói nhỏ với cái Mai: Không có khả năng bạn lớp mình lấy, bởi vì sổ mới, chưa có điểm, nên không thể có bạn nào vì điểm kém mà liều lĩnh “ thủ tiêu” cuốn sổ đó được! ( cả lớp cười! )Chắc chắn không phải lớp mình! Cũng có thể vì nể nang mà bạn nào đó không nói ra, hoặc cũng có thể vì sợ … Hải nghĩ vậy! Hải bỗng nghĩ ra một kế. Hải xuống ghé tai Sơn, nói với Sơn ý định của mình. Sơn don gật gù ra vẻ đồng tình, đây có thể là sáng kiến hay .Hải lại đứng lên bục: – Tôi đề nghị thế này. Rất mong các bạn ủng hộ!. Mỗi bạn lấy ra một mảnh giấy nhỏ. Không cần đề tên mình. Bạn chỉ cần trả lời câu hỏi: Bạn nghi ai lấy cuốn sổ này? Sau đó bạn gập lại rồi bỏ lên chiếc mũ của tôi. Vừa nói, Hải vừa đặt chiếc mũ trên bàn. Các bạn lưu ý, để không ai nhận được chữ của ban, bạn hãy viết chữ in hoa cho chúng tôi. Sau đó, tôi, bạn Sơn, bạn Mai sẽ xem và chúng tôi cố gắng tìm ra… Theo đề nghị của Hải, các bạn răm rắp làm theo. Mọi người nộp phiếu xong. Hải, Mai và Sơn kiểm phiếu, thì có ba phiếu đề đích danh: Hà “khoai”. Vậy là rõ rồi. ba bạn đó đã biết thằng Hà lấy, nhưng sợ thằng Hà trả thù nên không dám tố giác! Mai, Hải và Sơn sang lớp C gọi thằng Hà ra. Lúc đầu thằng Hà trối, nhưng Hải đã kể tất cả sự việc cho thằng Hà khoai nghe và đưa cho nó xem ba phiếu tố giác. Thằng Hà cười hề hề! nó nói:” Tao thử bọn mày đấy mà! Để xem thằng Hải giỏi đến đâu. Cuốn sổ của bọn mày tao để trong ngăn bàn cô giáo lớp tao kia kìa. Mai chạy lại ngăn bàn, rút ra, đúng cuốn sổ đó, cuốn sổ nó đã được cô Liên đưa cho. Ba đứa mang sổ về trong tiếng hoan hô rầm rầm của cả lớp. Đúng lúc này, cô Liên bước vào lớp. Cô chắc không biết có chuyện gì xảy ra.

Phần II
1 – Năm học mới lại đến
Cái nắng mùa hè như đã dịu đi. Hà Nội bắt đầu vào thu. Tiết trời như êm dịu lòng người. Học sinh các trường lại bước vào một năm học mới. Những chiếc khăn quàng đỏ tung bay trên vai. Trường Lê Ngọc Hân hôm nay khai giảng như nhộn nhịp hẳn lên. Trường vừa được xây lại. Cổng trường như cao vút lên, không còn cái vẻ tù túng như năm ngoái. Sân trường như rộng thêm ra. Học sinh có thể nô đùa thỏa chí. Bạn bè gặp lại nhau. Thằng Sơn “don” so với năm ngoái trông rắn rỏi hơn. Hè nào cũng vậy, nó về quê với ông bà nội. Gọi là quê cho nó sang thôi, chứ quê nó ở ngay ngoại thành. Xã Vinh Quy là quê nó chỉ cách Trung tâm Hà nội khoảng dăm, bảy cây sổ. Năm nay bố nó vào công tác trong Thành Phố Hồ Chí Minh nên mẹ nó gửi nó về ông bà nội. Thằng Thủy, em nó thì ở lại Hà Nội cùng mẹ. Một lúc mẹ nó vừa đi làm, lại vừa quản hai đứa sẽ vất vả. Gọi là quản, bởi bố mẹ nào mà chẳng lo cho con, mặc dù thằng Sơn đã lớn nhưng ở tuổi nó cũng hay nghich lung tung lắm! Hơn nữa thằng Sơn cũng thích về với ông bà nội. Được tự do chơi cùng với những đứa bạn. Theo nó nói: Bạn nhà quê rất tốt, nhiệt tình lắm. Bọn nó có cái gì cũng chia cho, không bao giờ ki bo! Người nhà quê quen nhường nhịn mà! Nó kể về quê nó với ánh mắt rất tự hào. Duy có một điều nó không kể nhưng Hải biết đó là quê nó, bà con hay ăn thịt chuột. Nó bảo đó là xưa thôi, ngày nay bà con vệ sinh lắm, có nước máy,.. Nhưng mà thôi, kệ nó. Nhìn thấy nó rắn rỏi hơn lên, chứng tỏ quê nó tốt. Hải cũng đã có lần về quê thằng Sơn bằng xe đạp, Hải cũng đã bắt gặp thịt chuột bán ở chợ … Quê ai người ấy yêu, người ấy quý…Thằng Sơn bảo nó thích đi chăn trâu, đi mót lúa, đi cắt cỏ cho trâu. Thậm chí nó còn bảo nó đã từng đi tát nước nữa chứ! Tát nước cực khó. Gàu sòng thì bọn Hải có thể tập ti toe được, còn gàu dai thì… chịu. Thằng Sơn don có đen đi thật. nếu đứng với bọn con gái trong lớp thì nước da đen của nó thấy ngay! Còn Hải thì kể cho nó chuyến đi Liên Sơn. Nào là tại sao nó lại đi, tại sao công an bến xe bắt nó? Làm thế nào nó trốn thoat được. Chuyện nó gặp lại thằng So cùng thằng So, thằng Bình phá án. Chuyện cuộc giải thoát ngoạn mục ra sao?… Thằng So cứ há hốc mồm ra mà nghe. Cái thằng, nó lại còn lấy giấy bút ra ghi nữa chứ! Nó cứ làm như nó là cái ông Oat-Sơn trợ lý của Sơlok Home thật. Nó bảo sau này nó sẽ là nhà văn viết truyện trinh thám nữa chứ. Nó ra ràng, ra vẻ lắm. Thôi kệ nó nó ước mơ là cái tốt. vấn đề là thực hiện ước mơ ấy như thế nào mới là chuyện cần bàn! Cả lớp ồn ào như một cái chợ vỡ vì đứa nào cũng buôn chuyện. Đứa nào cũng muốn cho bạn mình biết kỳ nghỉ hè thú vị của mình, chẳng đứa nào chịu nhường đứa nào! Nói mà chẳng biết có người nào nghe không , học sinh là vậy mà!… Năm nay lớp của Hải, Sơn là lớp 8B. Cô giáo chủ nhiệm vẫn là cô Phan Liên. Chủ trương của nhà trường là cô chủ nhiệm vẫn theo lớp đến hết THCS. Còn lớp bên cạnh, lớp thằng Hà khoai là lớp 8C. Cả lớp đang sôi nổi, bỗng cái Mai lớp trưởng, nhớ ra điều gì, nó hớt hơ hớt hải mặt tái mét đứng trước lớp. Cái Mai lớp trưởng năm ngoái, năm nay đương nhiên nó vẫn làm lớp trưởng. Có bàu lại thì cũng còn xem ý cô Phan Liên thế nào? Mà cũng xem ý cả lớp, có vẫn tín nhiệm nó không? Cái Mai mặt nhăn như bị rách, nó nói với lớp: – Các bạn, im lặng nghe tôi nói … Phải đến câu thứ ba, nó nói như quát, mà có vẻ như sắp khóc, cả lớp mới để ý đến nó. – … Có bạn nào biết cuốn sổ điểm mới của lớp mình ở đâu không? Đầu giờ, cô Liên vừa đưa cho tôi, tôi để ở trên mặt bàn này, mà bây giờ biến mất? … Vậy là gay rồi, cô sắp vào lớp mà không có sổ điểm. Tính sao đây? Mai vẫn nói như sắp khóc… Bạn nào có đùa, thì bỏ ra không tôi khóc lên bây giờ … Cả lớp đang lắng nghe, bỗng cười ồ lên một cách thú vị bởi nó đã khóc rồi! Tuy nhiên, nói gì thì nói, bằng bất kỳ giá nào phải có sổ trước khi cô chủ nhiệm vào … Tình hình này nguy lắm. Bọn lớp bỗng nhao nhao:” Sơ – lốc Hải đâu, tìm cho cái Mai đi, Nghe nói hè vừa rồi, thằng Hải phá án khá lắm cơ mà? “… Rõ ràng, tình thế này buộc Hải phải vào cuộc. Trong khi chẳng có một tí thông tin, tình tiết gi về cuốn sổ ấy. Kể cả hình dáng, màu sắc nó như thế nào cũng không ai hay! Vào lớp toàn buôn mà! Trước đề nghị của lớp, Hải đành đứng lên – Bạn nào … Vâng trước hết tôi hỏi, bạn nào đã chót đùa bạn Mai thì xin bỏ ra. Không khí lớp im lặng. Hải không nghi ngờ cho ai cả. Mọi ánh mắt đều như có vẻ đồng tình với sự sẻ chia với nỗi buồn của cái Mai. Không thể một bạn nào đùa dai như vậy được! – Hay là bạn Mai nghĩ lại xem, bạn có để đâu không? – Không, rõ ràng là mình mang vào để ở trên bàn cô rồi mà! – Nhưng… Từ lúc bạn để trên bàn đến bây giờ thi có ai nhìn thấy không? – Có,… Bọn mình cũng nhìn thấy! Một vài đứa nói ! – Vậy có ai ngoài học sinh lớp này, có mặt ở lớp mình đầu giờ không? – Có.!. Hình như có mấy đứa lớp C, và cả mấy đứa lớp D nữa… – Các bạn có nhớ là những ai không?- Cả lớp im lặng … – Theo mình! – Hải nói nhỏ với cái Mai: Không có khả năng bạn lớp mình lấy, bởi vì sổ mới, chưa có điểm, nên không thể có bạn nào vì điểm kém mà liều lĩnh “ thủ tiêu” cuốn sổ đó được! ( cả lớp cười! )Chắc chắn không phải lớp mình! Cũng có thể vì nể nang mà bạn nào đó không nói ra, hoặc cũng có thể vì sợ … Hải nghĩ vậy! Hải bỗng nghĩ ra một kế. Hải xuống ghé tai Sơn, nói với Sơn ý định của mình. Sơn don gật gù ra vẻ đồng tình, đây có thể là sáng kiến hay .Hải lại đứng lên bục: – Tôi đề nghị thế này. Rất mong các bạn ủng hộ!. Mỗi bạn lấy ra một mảnh giấy nhỏ. Không cần đề tên mình. Bạn chỉ cần trả lời câu hỏi: Bạn nghi ai lấy cuốn sổ này? Sau đó bạn gập lại rồi bỏ lên chiếc mũ của tôi. Vừa nói, Hải vừa đặt chiếc mũ trên bàn. Các bạn lưu ý, để không ai nhận được chữ của ban, bạn hãy viết chữ in hoa cho chúng tôi. Sau đó, tôi, bạn Sơn, bạn Mai sẽ xem và chúng tôi cố gắng tìm ra… Theo đề nghị của Hải, các bạn răm rắp làm theo. Mọi người nộp phiếu xong. Hải, Mai và Sơn kiểm phiếu, thì có ba phiếu đề đích danh: Hà “khoai”. Vậy là rõ rồi. ba bạn đó đã biết thằng Hà lấy, nhưng sợ thằng Hà trả thù nên không dám tố giác! Mai, Hải và Sơn sang lớp C gọi thằng Hà ra. Lúc đầu thằng Hà trối, nhưng Hải đã kể tất cả sự việc cho thằng Hà khoai nghe và đưa cho nó xem ba phiếu tố giác. Thằng Hà cười hề hề! nó nói:” Tao thử bọn mày đấy mà! Để xem thằng Hải giỏi đến đâu. Cuốn sổ của bọn mày tao để trong ngăn bàn cô giáo lớp tao kia kìa. Mai chạy lại ngăn bàn, rút ra, đúng cuốn sổ đó, cuốn sổ nó đã được cô Liên đưa cho. Ba đứa mang sổ về trong tiếng hoan hô rầm rầm của cả lớp. Đúng lúc này, cô Liên bước vào lớp. Cô chắc không biết có chuyện gì xảy ra.

3 – Phá án cùng … chó Phốc
Một hôm chú Công rủ Hải đi đánh án. Lại một ông hàng xóm mất cuả, kì này không phải là ti vi mà là một hòm đồ dùng cá nhân. Nghe nói bên trong có nhiều thứ quý hiếm. Hải bí mật cho con Phốc vào túi với dự định cho Phốc đi thực tập đánh án. Nhà ông Hân có một cái hòm. Tất cả những gì quý hiếm, ông đều cho tất cả vào trong hòm và khóa lại. Chià khóa, ông để một chỗ riêng, mà chỉ có mình ông biết. Cũng như ông Lạc, ngủ dạy định mở hòm lấy ít tiền tiêu thì … không thấy hòm đâu! Chìa khóa thì vẫn còn nguyên ở chỗ để!. Cũng như ông Lạc, trộm không thể bê đi ban ngày được, chiếc hòm to thế, phải to hơn chiếc tri vi 23 inh. Đặc điểm nhà ông Hân phía sau có một vườn cây um tùm. Hải nghĩ: Khó có thể trộm bê hòm trèo qua tường ban ngày được! Mà nếu có chuyển qua tường ít nhất cũng phải hai người! Chắc trộm vẫn để ở đâu dó sau vườn. Trong khi chú Công làm biên bản thì Hải lén ra sau vườn. Một chiếc dép lạ, Hải phát hiện ngay dưới lùm cây rậm rạp. Hải lôi con Phốc trong túi ra, cho Phốc ngửi dép rồi sùy Phốc vào bụi dậm. Phốc sủa lên mấy tiếng rồi ghếch chân … tè ra một bãi … Đến lắm chuyện! Hải liền ôm con Phốc đi về phía bụi rậm. Rõ ràng ở phía bụi rậm có mùi thuốc lá. Chắc chắn là ở phía ấy có người đang hút, hoặc chí ít cũng có một tàn thuốc đang cháy. Hay là ai đó hút hết ném tàn qua tường rào?. Chẳng lẽ thính như chó mà chẳng ngửi thấy gì à? Hải cúi xuống ghé tai Phốc, Hải nói khẽ:” Ê Phốc, ngửi đi, mũi mày kém thế à? Bỗng một bóng người từ trong bụi vọt nhảy ra. Hải lao theo, trên tay vẫn cầm con Phốc. Hải còn gọi to: – Chú Công, ông Hân ơi! Thằng trộm đây rồi! Giờ mới để ý chó phốc. Chắc con Phốc sợ quá, nó rên lên ư, ử, …ư, ử … Hải thấy ấm ấm ở bên sườn. Thì ra …Phốc lại tè một bãi nữa, bãi này tặng riêng cho Hải. Nó tè trúng vào người Hải. Thật là con chó vô dụng! Tên trộm nhân đà này, nhảy vọt qua bức tường trước mặt. Tên trộm để lại trên tường những vết chân. Sao lại có màu lốm đỏ? Chú Công và ông Hân chạy ra. Tên trộm đã chuồn mất. Hải nói với chú Công: – Chắc chắn tên trộm này bị kẹt. Nó chờ cho trời tối sẽ ôm hòm trèo ra. Hoặc nó chờ đồng bọn đến cùng chuyển. Chiếc hòm chắc chắn đang còn đâu đó trong vườn. Ba người tỏa ra tìn khắp vườn. Bỗng ông Hân kêu lên: Đây rrồi, hòm của tôi đây rồi! Chiếc hòm được đặt ngay ngắn dưới chân một dám lạc tiên. Ông Hân lật đật chạy đi lấy chìa khóa. Ông Hân mở hòm, ông xem lại đồ đạc của mình. Không mất một cái gì. Giờ Hải mới biết hòm của ông đựng toàn thứ quý, có cả mấy chỉ vàng! Ông già lắm của quá chừng. Cũng may, của cải vẫn còn! Vậy là hòm nhà ông Hân không mất. Nhưng tên trộm là ai? Ở đâu thì vẫn là một ẩn số. Tìm ra hòm rồi mà trong túi Hải, con Phốc vẫn rên ư ử. Chắc là nó sợ, lần đầu tiên trong đời nó được đi đánh án mà!… Hải đã phần nào đoán ra tên trộm này ở đâu rồi. Hải ghé tai chú Công nói một câu gì đấy, chú Công gật gật đầu có vẻ đồng ý phán đoán ấy của Hải. Chú Công và Hải đi về phía cuối ngõ. Hải vẫn phải mang theo con Phốc chưa được dạy dỗ đến nơi đến chốn. Hai chú cháu vào nhà ông Phấn thợ mộc. Chú Công hỏi ông Phấn: – Dạo này hàng họ của ông thế nào? – Dạ! Nhà em dạo này không bán được hàng, em cho thợ nghỉ hết. Chỉ để lại mỗi thằng Phao, nó là thợ đánh véc ni. Lẽ ra cũng cho nó nghỉ, nhưng nó là người nhà, nó con, bác anh nhà em, gọi vợ em là mợ. Thêm nữa, việc đánh vec ni vẫn còn. Ở nhà quê lúc nông nhàn như hiện nay, không công ăn việc làm dễ hư … – Ông cho nó ra gặp chúng tôi – Dạ vâng! Phao bước ra: “ Em chào các anh ạ!” mặt thằng Phao lấm lét. Nhìn đôi tay, đôi chân Phao những vết sơn đỏ lem luốc. Hải yên tâm với nhận định của mình. Nó lại còn đi đất nữa chứ! – Đêm hôm qua anh có nhà klhông? – Dạ có ạ ! – Nó nói láo đấy anh ạ! Nó đi đâu suốt cả đêm, mãi sáng nay mới bò về. Tôi hỏi nó, nó chắng nói gì! – Ông Phấn nói chen vào.- Con cái nhà, trước mặt công an mà vẫn không thành thực. Rõ thật là !… – Chúng tôi biết hết cả rồi! Đêm qua anh thăm nhà ông Hân có đúng không? – Dạ !… Không ạ! – Sao lại không? Anh đến nhà ông Hân định chôm cái hòm đồ nhà ông ấy, nhưng anh bị kẹt, ban ngày anh không mang ra được, anh chờ trời tối mới đem ra. Không ngờ bị chúng tôi phát hiện. Anh bỏ chạy, có đúng không? – Da! Khô … ông ! ạ !… – Lại còn không nữa! Thế còn chiếc dép này là của ai ? Tôi hỏi anh? – Dạ! Không phải của cháu ạ ! – Ông Phấn nói :” Của nó đấy anh ạ! Sáng nay nó về xách mỗi chiếc dép, tôi hỏi chiếc nữa đâu? Nó bảo ở trong nhà. Tôi cũng tin nó, tôi không kiểm tra. – Chiếc nữa của nó đây ông ạ! Vừa nói chú Công vừa chìa chiếc dép của nó ra trước mặt ông Phấn.. Ông Phấn lấy chiếc còn lại so, quả đúng là một đôi. Thằng Phao không còn trối vào đâu được. Nó ấp úng nhận tội. Chú Công bảo nó chuẩn bị quần áo để lên công an phường. Thằng Phao luôn miệng kêu xin. Thấy Hải đang vuốt ve con Phốc, chú Công nói:” Con chó Phốc của cháu, đẹp thì đẹp thật. Nhưng chó Phốc, người ta chỉ để chơi làm cảnh thôi. Không bao giờ dùng để đi săn. Chó Phốc dù có dạy nữa, dạy mãi cũng không bao giờ đi phá án cùng chúng ta được. Hải lý nhí trong miệng: Vâng …ạ…!

4 – Chuyện lộn xộn giữa chợ
Mẹ Hoa bận, mẹ bảo Hải ra chợ Tân Mai mua một mớ rau về luộc. Mua xong, Hải tính chuyện về nhà. Một vụ cãi nhau lộn xộn phía trước. Tính tò mò đã dẫn Hải đi về phía đám đông ấy. Có hai người phụ nữ cãi nhau. Một cô áo xanh, khoảng trên 30 tuổi, trông có vẻ phúc hậu luôn miệng luôn kêu;” em xin lỗi chị, em nhỡ chân.” Còn cô kia chắc nhiều tuổi hơn, trông quý phái hơn. Người cô to béo đẫy đà, nhẫn tay, vòng cổ sáng lấp lánh. Cô ta nói:” Tại cô đứng trước mặt tôi, nên bây giờ tôi bị gãy chiéc gót giày. Cô đền trả tôi đi. Tôi lấy gì đi về nhà bây giờ.” Chuyện có vậy nhưng lời qua tiếng lại thành gay gắt. Đám đông càng xúm đông hơn. Bỗng một thằng bé luồn vào đám đông, tiến đến cô phụ nữ quý phái, nó giật luôn chiếc túi cô ta đang cầm tay và chạy. Nhìn thấy vậy, Hải và một số người đuổi theo. Thằng bé nhỏ tuổi hơn Hải nhưng nó chạy nhanh quá! Hải chạy nhanh nhất trong mấy người đuổi theo mà cũng không chạy kịp. Đến một lối rẽ, thằng bé mất hút. Hải chỉ nhớ thằng bé có một vết sẹo ngang má phải. Bình thường chắc Hải tóm được nó ngay, nhưng hôm nay vì vướng mớ rau nên không bắt kịp. Cũng phải công nhận thằng nhỏ có khuôn mặt rắn rỏi, chân tay chắc nịch và chạy đến nhanh! Quay lại đám đông, Hải thấy người đàn bà quý phái bắt đầu khóc sướt mướt. Cô ta khóc một cách thảm hại. Vì số tiền của cô ta để trong túi khá nhiều. Cô ta nói cô ta đang cần tiền tiêu nên vừa phải đi bán chiếc vòng tay bằng vàng. Toàn bộ số tiền 5 triệu cô ta để hết trong túi. Có lẽ thằng nhỏ theo dõi cô ở quầy hàng vàng, nó theo cô đến đây, biết túi có tiền nên đã giật túi của cô. Không chỉ có tiền bạc, còn có một số giấy tờ tùy thân nữa chứ. Mọi sự đều là do va chạm với cô áo xanh mà xảy ra … Người đàn bà quý phái cứ khăng khăng đề nghị cả hai đến đồn công an. Một số người đồng tình với đề nghị ấy.Chỉ có công an mới giải quyết được vụ này. Cô ta càng bù lu bù loa: – Giờ em phải về Nghệ An làm sao có tiền đây!… (Mà đúng bà ta nói tiếng chọ trẹ Nghệ An thật ) – Cô ta chìa chiếc vé tàu Nghệ An đưa cho mọi người xem. Ai cũng ái ngại cho cô ta – Cô áo xanh nói với bà ta – Chị vẫn còn chiếc nhẫn và chiếc vòng cổ cơ mà! – Thế thì em mất hết à? Cái vòng cổ có mặt đá ngọc thạch này em mới mua hôm qua bảy triệu, giờ liệu có được năm triệu không? – Nó có được 4 chỉ vàng không ? Chị mang đến hàng vàng chị mua, bảo họ nhận vào cho ! – Năm chỉ cả thảy đấy chị ạ! Hu ..Hu … ư…Hàng vàng ấy xa lắm! hu.. hu … – Thôi đây, thế này. Chị để lại tôi cái vòng cổ ấy. Tôi đưa chị năm triệu. Chị cũng vì tôi mà mất của. – Vâng như thế em cũng thiệt lắm, nhưng em phải ra tàu ngay, biết làm thế nào được! Người đàn bà quý phái nhận tiền và trao cho cô áo xanh chiếc vòng cổ. – Chị đếm lại tiền đi, Chị áo xanh năn nỉ! – Thôi cô ạ! Chắc cô chẳng đưa thiếu cho tôi đâu. Người đàn bà quý phái xăng xái đi ngay. Bà ta cũng quên cả việc cảm ơn cô áo xanh. Mấy bà đi chợ khuyên cô ta: Mua thế là rẻ quá rồi, nhưng mà phải thử chứ. Nhỡ may vàng giả thì sao? Lúc này cô áo xanh mới định thần lại được. Cô ta mang ngay cái vòng cổ ra hàng vàng của chợ để thử. Một lúc, cô áo xanh quay lại, cô ta khóc sướt mướt:” Thế có khổ em không cơ chứ. Vàng giả các chị ạ. Thế là em mất không năm triệu đồng rồi! hu..hu …hu ! Mọi người chỉ cho cô ta đến đồn công an cạnh ban quản lý chợ. Sau khi trình bày toàn bộ sự viêc, chú công an thường trực đã đưa ra cho cô ta xem một số ảnh chụp những kẻ trộm cắp, lừa đảo quanh chợ nhưng không thấy hai kẻ tình nghi đó. Chú công an đề nghị cô áo xanh để lại địa chỉ để khi nào cần thiết sẽ gọi cô. Hải đi về nhà, cứ băn khoăn nghĩ mãi. Sao lại có người vô tâm như bà to béo vậy nhỉ, có tiền mà không biết giữ để lọt vàp tay bọn đạo chích. Chính bà ta người giàu có đến như vậy thì phải càng biết giữ của chứ? Làm sao vô tâm để đến mức bị giật mất một cách vô lý đến như vậy?… Những câu hỏi cứ xoáy mãi trong óc Hải. Rồi bài vở, những buổi đến trường làm cho Hải như quên đi những thắc mắc ấy. Cho đến một hôm!

5 – Tình cờ phá án
Một hôm, trên đường đi học về, Hải tình cờ phát hiện một thằng bé trông rất quen quen. Thằng bé cố tình len lỏi trong đám đông, nó ngó nghiêng tất cả mọi người, đặc biệt là các túi, giỏ xách… Thấy khả nghi, Hải bí mật theo dõi. Thằng bé rất khôn, nó đi đi, lại lại. Nó còn giả vờ cầm một cuốn sách đọc chăm chú. Nó đứng lại xem một cửa hàng, rồi lại đi. Hay là nó đã nghi ngờ hoặc có thể phát hiện ra Hải đang đi theo nó. Hải tảng lờ, rẽ vào một hàng bánh giò, mua một chiếc bánh để ăn. Hải nghĩ: Rõ là thằng bé rất quen, hình như Hải đã gặp nó ở đâu? Mà thằng này không phải trong số hàng ngũ bạn Hải. Đúng rồi! Đúng rồi, giờ Hải bỗng nhớ ra. Dó là thằng đã giật túi xách của cô quý phái…Hải phải theo thằng này để xem nó gây án và quyết bắt quả tang… Nghiệp vụ phá án, bao giờ cũng vậy, phải bắt tận tay, day tận trán, thủ phạm mới tâm phục, khẩu phục. Rõ ràng ở đây mình không thể kết tội thằng đó được. Nó có thể chối phăng, mặc dù cô áo xanh có thể nhận ra nó và kết tội nó. Nhưng giả thuyết này không có cơ sở pháp lý. Chú Công đã nói, nhiều vụ nghi án, các chú đều phải theo dõi, thậm chí còn tạo điều kiện cho thủ phạm gây án để bắt quả tang. Chứng cớ chưa đủ cơ sở để kết tội. Phải có chứng lý. Chứng lý mới là cơ sở pháp lý kết tội thủ phạm. Dấu vân tay, chó becgiê ngửi … sẽ là chứng lý… Hải kiên quyết đi theo. Giờ để khỏi lộ, Hải theo dõi thằng đó từ xa. Thật tiếc, giá có cái máy ảnh ở đây thì hay biết bao nhiêu! Thằng nhỏ lại len vào đám đông. Từ xa, Hải đã thấy nó sán vào cạnh một chị có một chiếc túi xách đỏ trông khá đẹp. Nó rất khôn, nó chỉ theo những chiếc túi căng phồng và chủ nhân của túi cũng có hình thức đẹp.sang trọng Chị có túi đỏ bứt đám đông, chị đi ra phía chiếc xe máy SH chị mở cốp xe, vứt chiếc túi vào trong rồi phóng đi. Thằng nhỏ nhìn theo tiếc ngẩn người. Một con mồi cỡ bự đã bị xổng mất. Nó đứng bần thần vẻ tiếc nuối. Nó lại bám theo một “con mồi” khác. Một bà trung niên, mang chiếc túi đen đang đi vào đám đông. Đúng là thằng nhỏ này ăn cắp chuyên nghiệp, hoặc ít nhất có thâm niên nghề nghiệp cao. Nó chỉ bám theo đám đông và phụ nữ. Phụ nữ mà vào đám đông là dễ lấy nhất! Bà già mang chiếc túi đen lại tách đám đông. Bà ta ra phía ngoài, một ông to con đang đợi… Lại một con mồi nữa bị tuột khỏi tay nó! Linh tính “nghề nghiệp” cho nó biết, hôm nay chắc không làm ăn gì được. Cũng có thể linh tính cho nó biết có một người nào đó đang quấy quả, theo dõi hắn. Tốt nhất là chuồn. Thằng nhỏ lách khỏi đám đông, nhìn trước nhìn sau không thấy gì đáng lo, nó ung dung, thong thả bước! . Buồn cười, nó vừa đi lại vừa huýt sáo nữa chứ. Nó huýt sáo để biểu thị mừng vui thì không phải rồi. Kiếm được gì đâu mà vui mừng! Chắc nó huýt sáo để tự trấn an nó. Vậy là thằng nhỏ này rất có bản lĩnh đây . Hải vẫn bí mật theo nó. Tất nhiên Hải không thể cho nó biết bị bám đuôi. Nó rẽ vào hàng bánh mì nó mua một chiếc và ăn ngay. Nó ăn một cách ngấu nghiến. Thằng nhỏ tiết kiệm quá. Qua vụ cô áo xanh Hải đoán : Nó “kiếm” chắc phải được nhiều tiền, vậy mà ăn uống kham khổ quá chừng! Hay là nó phải nuôi ai? Dù nó có nuôi ai bằng đồng tiền bẩn thỉu cũng là rất đáng ghét. Nhìn nó phồng mồm nhai bánh mì, Hải phát hiện ra vết sẹo nhỏ ở má phải nó. Đúng rồi, đúng là thằng này giật túi xách của người đàn bà quý phái rồi, không trượt vào đâu được nữa. Vừa đi, nó vừa ăn, bộ dạng có vẻ vội vã lắm. Cũng may mà chiều nay không phải học nhóm. Nếu phải học, thì chính Hải, chứ không ai khác bị sổng con mồi cỡ bự! Thằng nhỏ thanh thản bước đi, nó tin chắc chắn không có ai theo nó nữa. Nó đi rất khoan thai. Thằng nhỏ đi vào ngõ có con số 95. Cái ngõ này nổi tiếng xảy ra nhiều vụ, trộm cắp, đánh chửi nhau … Thằng nhỏ lại rẽ vào một ngách nhỏ hơn. Nó đứng trước một cổng sắt, nó bấm chuông. Một người ra mở cổng. Một bà đẫy đà. Hải nấp gàn đó. Gần đến mức nghe được cả những câu đối thoại. – Sao hôm nay mày về trễ thế? Bà ta dùng từ trễ, có nghiã bà ta không phải người ngoài bắc, vì người ngoài bắc hay dùng từ muộn. – Con hôm nay chẳng được gì cả! – Mồ tổ mày, đã về muộn lại không kiếm được gi hả? – Mụ ta giang tay tát thẳng cánh, thằng nhỏ ngã dúi dụi. nó ôm má mà không dám khóc! Sau cái tát nảy lửa, mụ ta xoay người lại. mụ ta hiện rõ bộ mặt. Không ai khác, chính mụ ta là mụ quý phái đã lừa đảo vàng giả hôm trước. Vậy là chuyện xảy ra hôm đó chính là một màn kịch, mụ ta và thằng nhỏ chính là “ Diễn viên”. Hải, vâng, chính Hải ngay bây giờ Hải đến báo cho các chú công an ở chợ. Các chú sẽ gọi ngay cô áo xanh bị lừa vàng giả đến đồn. Vậy là tình cờ Hải đã phá được một vụ án đặc biệt nghiêm trọng. Chắc chắn các chú công an sẽ gọi tất cả những người có lien quan đến và vụ án được làm sáng tỏ…

6 – Chuyến về quê phá án
Hôm nay là chủ nhật. Bài vở đã xong. Thằng Sơn rủ Hải về quê nó chơi. Thực ra Hải đã về quê Sơn rồi. Hôm ấy bố thằng Sơn, ông Bảo có xe ôtô, bố nó xin phép mẹ Hoa cho Hải cùng đi với nhà Sơn. Sự việc xảy ra cách đây đã mấy năm. Hôm ấy là Hội làng, chỉ đi xem hội, mà chủ yếu là đi xem rước nên Hải không nhớ nhiều lắm về quê nó!. Buổi sáng vui chơi các trò chơi, buổi chiều xem rước. Hai đám rước ở hai đầu làng tiến vào giữa làng. Mải xem hai con ngựa dẫn đầu đoàn rước nên đến giờ, Hải không thể nhớ hết những gì đã diễn ra. Đặc biệt Hải cũng chỉ còn nhớ lơ mơ cái làng của thằng Sơn. Sự suy nghĩ của Hải giờ đây cũng rộng hơn và điều thú vị nhất hôm nay là chỉ có hai đứa đi cùng nhau, lại còn tự đi bằng xe đạp nữa chứ! Cũng hôm ấy Hải trông thấy một hàng thịt chuột … Đến thị trấn Văn Điển là rẽ phải, đi được khoảng 200 mét là rẽ trái, cứ theo con đường nhựa tiến vào làng. Hải nhớ hồi trước xe ôtô đi sóc lắm, sao giờ đi xe đạp chẳng thấy sóc tí nào. Hóa ra làng ngoại thành giờ đây hầu hết đã trải nhựa. Đường liên thôn đi cũng êm như ru. Thằng Sơn dẫn Hải đến Đình làng đầu tiên, Đình thờ ông Thánh hoàng làng. Phía trước cửa đình là một cái chợ. Hình như trước đây là cái giếng. Làng nào cũng vậy, trước cổng đình là giếng Bên thành giếng bao giờ cũng có một hoặc hai cây đa to. Giờ người ta lấp giêng để làm sân. Ngày thường là chợ. Chắc thằng Sơn cố tình dẫn Hải đi qua chợ đây. Nó quay sang nói với Hải:” Đấy mày xem, chợ làng tao có bán thịt chuột đâu? Tôi biết, đó là những năm trước đây, khi dân làng chưa chú ý đến vệ sinh, sức khỏe. Giờ thì cả làng đã được dùng nước máy, ăn uống hợp vệ sinh hơn. Rau xanh phải rửa sạch, ngâm nước muối … Sau đó Sơn dẫn Hải vào thăm miếu trong, nơi thờ nàng Tía, một nữ tướng của Hai Bà Trưng. Tương truyền, khi Hai bà Trưng dấy binh qua đây, nàng Tía đang gánh nước tại cái giếng gần miếu này, Nàng đã bỏ cả gánh nước để đến xin Hai Bà được đầu quân. Hai Bà ưng thuận. Bà Tía được kết nạp vào đội thị vệ quân. Sau khi thắng giặc, nàng Tía lại trở về làm dân thường, lại gánh nước như xưa. Khi bà Tía mất, người làng đã lập miếu thờ tai đây… Hai đứa xem xong cùng nhau về nhà ông trẻ- thằng Sơn gọi vậy, Ông là em của ông nội thằng Sơn. Hai thằng lại có việc. Đúng là đi đâu cũng gặp việc. Số là Con ông tên là Chung, là chú họ của thằng Sơn, mới tối qua bị mất con lợn. Ông nghe nói thằng Sơn có thằng bạn là Sơ-lôc Hải diều tra vụ án giỏi lắm, nó vừa về chơi. Ông nhờ nó tìm hộ thủ phạm. Bác Chung là nông dân, khỏe mạnh, con người của công việc. Bác kể với hai đứa rằng: Bác có một con lợn nặng khoảng 70 kg sắp xuất chuồng. Bác hy vọng bán đi sẽ có một món tiền lớn mua sắm đủ thứ. Vậy mà chiều hôm qua, khi cho lợn ăn, lợn đã không cánh mà bay mất. Kỳ lạ ở chỗ, bọn trộm bắt lợn xong, chúng còn rửa chuồng sạch sẽ! Mà cửa chuồng vẫn khóa mới kỳ chứ?… Hải hỏi: – Cháu hỏi bác, Ai là người biết chỗ để chìa khóa? – Chỗ để chìa, chỉ có tôi và bà nó thôi! – Ngoài ra không ai biết nữa? – Không biết thằng Chính, con tôi có biết không? Chắc là không, vì chưa bao giờ nó cho lợn ăn cả! – Thế chuồng lợn nhà mình ở đâu ạ? – Từ khi Làng chú ý đến vệ sinh sức khỏe thì chuồng lợn, trâu, bò… bắt buộc phải để xa chỗ ở. Có nghĩa phải xa nơi dân cư. Tất nhiên là chuồng phải làm kỹ, có khóa cẩn thận. – Bác cho bọn cháu ra xem chỗ chuồng lợn một chút. Ba người cùng nhau ra chuồng lợn. Đúng là chuồng lợn ở khá xa nơi ở. Nếu kẻ trộm có bắt lợn, lợn kêu chắc chủ cũng không nghe thấy. Chiếc khóa cửa chuồng to đùng. Kìm cộng lực cũng không thể cắt được! Trong chuồng sạch sẽ. Xung quanh chuồng có rào bằng lưới B40 rất chắc chắn. Không hề thấy có hiện tượng bẻ khóa, cắt rào! Hải quan sát nền chuồng. Nền chuồng sạch. Để ý kỹ, Hải thấy có những vết xanh như mực, dây loang lổ. Theo Hải biết, vết xanh này là một loại thuốc sát trùng kháng sinh để bôi cho vật nuôi khi nó bị bệnh lở mồm, long móng. Hải hỏi bác Chung: – Thế con lợn nhà bác có bị bệnh lở mồm long móng không? – Bác Chung ấp úng …Chẳng nói giấu các cháu, lợn nhà bác có bị bệnh lở mòm long móng, Bác chữa mãi không khỏi! – Bác chữa không khỏi mà lại định bán đi? – Cháu bảo, con lợn hàng đống tiền, nếu đưa tiêu hủy thì chết. Nuôi mãi mới lớn được đến như vậy! Bác với bác gái bàn nhau. Ta cứ bán quách đi, làm thịt ở nhà. Chặt những chiếc chân và cái thủ đem chôn…Ai biết đấy là đâu! – Bác ơi! Nếu đưa đi tiêu hủy thì đưa đi đâu? – Có một ban tiêu hủy gà lợn, trâu bò của thôn. Tất nhiên đốt xong, chôn lấp kín. – Nhưng khi tiêu hủy cũng phải có danh sách chứ? – Có chứ, có danh sách đoàng hoàng. Họ cũng cân lên xem nó là bao nhiêu cân, để còn xuất tiền đền bù chứ! – Bác ơi! Trưởng ban tiêu hủy có quen nhà mình không? – Có, cả làng là họ của nhau mà! Không họ gần cũng họ xa. Dây mơ, dễ má cả! Ông trưởng ban tiêu hủy là ông Luật, em họ về đằng vợ nhà bác. – Thôi được rồi, chúng cháu đến gặp bác Luật. Hải và Sơn rủ nhau đến gặp bác Luật. Hỏi thăm lòng vòng mãi mới đến được nhà bác Luật. Qua giới thiệu đôi chút về mình, hóa ra, bác Luật lại là bác họ của Sơn. Họ về đằng mẹ. Bác Luật vui lòng cho xem sổ tiêu hủy, đền bù. Tìm mãi không thấy tên nhà ông Chung. Hỏi bác Luật thì biết, thằng Chính, con ông Chung có đứng tên một con lợn tiêu hủy. Nó nói đó là lợn của chi đội nó tăng gia, chẳng may bị lở mồm long móng, xin bác cho tiêu hủy. Người nhận tiền đền bù là thằng Minh, chi đội trưởng! Vậy là rõ rồi … Về nhà bác Chung, Hải và Sơn gặp thằng Chính con bác. Thằng Chính lại là bạn quen của thằng Sơn. – Tớ là Hải, bạn của Sơn. Tớ hỏi thật cậu, cậu có đem tiêu hủy lợn nhà mình không? Lúc đầu thằng Chính còn quanh co, sau đó nó đầnh phải kể thật:” Đêm hôm trước, bố, mẹ tớ tưởng tớ ngủ rồi mới bàn nhau : Con lợn nhà mình bị bệnh lở mồm long móng, chữa mãi không khỏi, định đưa đi tiêu hủy. Tính đi tính lại, tiền đền bù ít quá, không xứng với công chắm sóc. Tốt nhất là làm thịt tại chuồng, không ai biêt. Chân và mõm chôn. Thịt mang ra chợ Cầu Gianh bán. Chẳng ai biết đấy là đâu! Bố mẹ mình định tuần sau tiến hành. Mình nghĩ, lợn bị bệnh mà bán đi rất nguy, nhỡ ai ăn phải thì sao? Cuối cùng nghĩ ra một kế: Nhân buổi sáng hôm sau, bố mẹ mình đi vắng, mình cùng chi đội đến nhà mình, mang xe cải tiến đến chở chú ỉn đi. Tất nhiên là mình biết chỗ để chìa khóa của bố mẹ. Khó nhất là bắt lợn. Sức vóc bọn mình, làm sao bắt được con lơn bảy tám chục cân? Nghĩ mãi mới tìm được một cách: Cho chú ỉn, éc uống thuốc ngủ. Mãi nó mới ngủ. Bọn mình hò nhau khiêng lên xe cải tiến. Tất nhiên phải nói với ban tiêu hủy đó là lợn do chi đội bọn mình tăng gia, chẳng may bị bệnh nên tiêu hủy. Tiền đền bù cậu Minh chi đội trưởng giữ. Chờ khi nào bố mẹ mình nguôi ngoai thì cả chi đội mình đến xin lỗi và chuyển tiền đền bù cho bố mẹ. – Theo bọn mình, các cậu càng sớm thông báo cho bố mẹ biêt càng tốt. Giờ thì bọn mình phải về Hà Nội không muộn, đi xe đạp mà! Cả mấy đứa cùng cười vui vẻ!

6 – Chuyến về quê phá án
Hôm nay là chủ nhật. Bài vở đã xong. Thằng Sơn rủ Hải về quê nó chơi. Thực ra Hải đã về quê Sơn rồi. Hôm ấy bố thằng Sơn, ông Bảo có xe ôtô, bố nó xin phép mẹ Hoa cho Hải cùng đi với nhà Sơn. Sự việc xảy ra cách đây đã mấy năm. Hôm ấy là Hội làng, chỉ đi xem hội, mà chủ yếu là đi xem rước nên Hải không nhớ nhiều lắm về quê nó!. Buổi sáng vui chơi các trò chơi, buổi chiều xem rước. Hai đám rước ở hai đầu làng tiến vào giữa làng. Mải xem hai con ngựa dẫn đầu đoàn rước nên đến giờ, Hải không thể nhớ hết những gì đã diễn ra. Đặc biệt Hải cũng chỉ còn nhớ lơ mơ cái làng của thằng Sơn. Sự suy nghĩ của Hải giờ đây cũng rộng hơn và điều thú vị nhất hôm nay là chỉ có hai đứa đi cùng nhau, lại còn tự đi bằng xe đạp nữa chứ! Cũng hôm ấy Hải trông thấy một hàng thịt chuột … Đến thị trấn Văn Điển là rẽ phải, đi được khoảng 200 mét là rẽ trái, cứ theo con đường nhựa tiến vào làng. Hải nhớ hồi trước xe ôtô đi sóc lắm, sao giờ đi xe đạp chẳng thấy sóc tí nào. Hóa ra làng ngoại thành giờ đây hầu hết đã trải nhựa. Đường liên thôn đi cũng êm như ru. Thằng Sơn dẫn Hải đến Đình làng đầu tiên, Đình thờ ông Thánh hoàng làng. Phía trước cửa đình là một cái chợ. Hình như trước đây là cái giếng. Làng nào cũng vậy, trước cổng đình là giếng Bên thành giếng bao giờ cũng có một hoặc hai cây đa to. Giờ người ta lấp giêng để làm sân. Ngày thường là chợ. Chắc thằng Sơn cố tình dẫn Hải đi qua chợ đây. Nó quay sang nói với Hải:” Đấy mày xem, chợ làng tao có bán thịt chuột đâu? Tôi biết, đó là những năm trước đây, khi dân làng chưa chú ý đến vệ sinh, sức khỏe. Giờ thì cả làng đã được dùng nước máy, ăn uống hợp vệ sinh hơn. Rau xanh phải rửa sạch, ngâm nước muối … Sau đó Sơn dẫn Hải vào thăm miếu trong, nơi thờ nàng Tía, một nữ tướng của Hai Bà Trưng. Tương truyền, khi Hai bà Trưng dấy binh qua đây, nàng Tía đang gánh nước tại cái giếng gần miếu này, Nàng đã bỏ cả gánh nước để đến xin Hai Bà được đầu quân. Hai Bà ưng thuận. Bà Tía được kết nạp vào đội thị vệ quân. Sau khi thắng giặc, nàng Tía lại trở về làm dân thường, lại gánh nước như xưa. Khi bà Tía mất, người làng đã lập miếu thờ tai đây… Hai đứa xem xong cùng nhau về nhà ông trẻ- thằng Sơn gọi vậy, Ông là em của ông nội thằng Sơn. Hai thằng lại có việc. Đúng là đi đâu cũng gặp việc. Số là Con ông tên là Chung, là chú họ của thằng Sơn, mới tối qua bị mất con lợn. Ông nghe nói thằng Sơn có thằng bạn là Sơ-lôc Hải diều tra vụ án giỏi lắm, nó vừa về chơi. Ông nhờ nó tìm hộ thủ phạm. Bác Chung là nông dân, khỏe mạnh, con người của công việc. Bác kể với hai đứa rằng: Bác có một con lợn nặng khoảng 70 kg sắp xuất chuồng. Bác hy vọng bán đi sẽ có một món tiền lớn mua sắm đủ thứ. Vậy mà chiều hôm qua, khi cho lợn ăn, lợn đã không cánh mà bay mất. Kỳ lạ ở chỗ, bọn trộm bắt lợn xong, chúng còn rửa chuồng sạch sẽ! Mà cửa chuồng vẫn khóa mới kỳ chứ?… Hải hỏi: – Cháu hỏi bác, Ai là người biết chỗ để chìa khóa? – Chỗ để chìa, chỉ có tôi và bà nó thôi! – Ngoài ra không ai biết nữa? – Không biết thằng Chính, con tôi có biết không? Chắc là không, vì chưa bao giờ nó cho lợn ăn cả! – Thế chuồng lợn nhà mình ở đâu ạ? – Từ khi Làng chú ý đến vệ sinh sức khỏe thì chuồng lợn, trâu, bò… bắt buộc phải để xa chỗ ở. Có nghĩa phải xa nơi dân cư. Tất nhiên là chuồng phải làm kỹ, có khóa cẩn thận. – Bác cho bọn cháu ra xem chỗ chuồng lợn một chút. Ba người cùng nhau ra chuồng lợn. Đúng là chuồng lợn ở khá xa nơi ở. Nếu kẻ trộm có bắt lợn, lợn kêu chắc chủ cũng không nghe thấy. Chiếc khóa cửa chuồng to đùng. Kìm cộng lực cũng không thể cắt được! Trong chuồng sạch sẽ. Xung quanh chuồng có rào bằng lưới B40 rất chắc chắn. Không hề thấy có hiện tượng bẻ khóa, cắt rào! Hải quan sát nền chuồng. Nền chuồng sạch. Để ý kỹ, Hải thấy có những vết xanh như mực, dây loang lổ. Theo Hải biết, vết xanh này là một loại thuốc sát trùng kháng sinh để bôi cho vật nuôi khi nó bị bệnh lở mồm, long móng. Hải hỏi bác Chung: – Thế con lợn nhà bác có bị bệnh lở mồm long móng không? – Bác Chung ấp úng …Chẳng nói giấu các cháu, lợn nhà bác có bị bệnh lở mòm long móng, Bác chữa mãi không khỏi! – Bác chữa không khỏi mà lại định bán đi? – Cháu bảo, con lợn hàng đống tiền, nếu đưa tiêu hủy thì chết. Nuôi mãi mới lớn được đến như vậy! Bác với bác gái bàn nhau. Ta cứ bán quách đi, làm thịt ở nhà. Chặt những chiếc chân và cái thủ đem chôn…Ai biết đấy là đâu! – Bác ơi! Nếu đưa đi tiêu hủy thì đưa đi đâu? – Có một ban tiêu hủy gà lợn, trâu bò của thôn. Tất nhiên đốt xong, chôn lấp kín. – Nhưng khi tiêu hủy cũng phải có danh sách chứ? – Có chứ, có danh sách đoàng hoàng. Họ cũng cân lên xem nó là bao nhiêu cân, để còn xuất tiền đền bù chứ! – Bác ơi! Trưởng ban tiêu hủy có quen nhà mình không? – Có, cả làng là họ của nhau mà! Không họ gần cũng họ xa. Dây mơ, dễ má cả! Ông trưởng ban tiêu hủy là ông Luật, em họ về đằng vợ nhà bác. – Thôi được rồi, chúng cháu đến gặp bác Luật. Hải và Sơn rủ nhau đến gặp bác Luật. Hỏi thăm lòng vòng mãi mới đến được nhà bác Luật. Qua giới thiệu đôi chút về mình, hóa ra, bác Luật lại là bác họ của Sơn. Họ về đằng mẹ. Bác Luật vui lòng cho xem sổ tiêu hủy, đền bù. Tìm mãi không thấy tên nhà ông Chung. Hỏi bác Luật thì biết, thằng Chính, con ông Chung có đứng tên một con lợn tiêu hủy. Nó nói đó là lợn của chi đội nó tăng gia, chẳng may bị lở mồm long móng, xin bác cho tiêu hủy. Người nhận tiền đền bù là thằng Minh, chi đội trưởng! Vậy là rõ rồi … Về nhà bác Chung, Hải và Sơn gặp thằng Chính con bác. Thằng Chính lại là bạn quen của thằng Sơn. – Tớ là Hải, bạn của Sơn. Tớ hỏi thật cậu, cậu có đem tiêu hủy lợn nhà mình không? Lúc đầu thằng Chính còn quanh co, sau đó nó đầnh phải kể thật:” Đêm hôm trước, bố, mẹ tớ tưởng tớ ngủ rồi mới bàn nhau : Con lợn nhà mình bị bệnh lở mồm long móng, chữa mãi không khỏi, định đưa đi tiêu hủy. Tính đi tính lại, tiền đền bù ít quá, không xứng với công chắm sóc. Tốt nhất là làm thịt tại chuồng, không ai biêt. Chân và mõm chôn. Thịt mang ra chợ Cầu Gianh bán. Chẳng ai biết đấy là đâu! Bố mẹ mình định tuần sau tiến hành. Mình nghĩ, lợn bị bệnh mà bán đi rất nguy, nhỡ ai ăn phải thì sao? Cuối cùng nghĩ ra một kế: Nhân buổi sáng hôm sau, bố mẹ mình đi vắng, mình cùng chi đội đến nhà mình, mang xe cải tiến đến chở chú ỉn đi. Tất nhiên là mình biết chỗ để chìa khóa của bố mẹ. Khó nhất là bắt lợn. Sức vóc bọn mình, làm sao bắt được con lơn bảy tám chục cân? Nghĩ mãi mới tìm được một cách: Cho chú ỉn, éc uống thuốc ngủ. Mãi nó mới ngủ. Bọn mình hò nhau khiêng lên xe cải tiến. Tất nhiên phải nói với ban tiêu hủy đó là lợn do chi đội bọn mình tăng gia, chẳng may bị bệnh nên tiêu hủy. Tiền đền bù cậu Minh chi đội trưởng giữ. Chờ khi nào bố mẹ mình nguôi ngoai thì cả chi đội mình đến xin lỗi và chuyển tiền đền bù cho bố mẹ. – Theo bọn mình, các cậu càng sớm thông báo cho bố mẹ biêt càng tốt. Giờ thì bọn mình phải về Hà Nội không muộn, đi xe đạp mà! Cả mấy đứa cùng cười vui vẻ!

6 – Chuyến về quê phá án
Hôm nay là chủ nhật. Bài vở đã xong. Thằng Sơn rủ Hải về quê nó chơi. Thực ra Hải đã về quê Sơn rồi. Hôm ấy bố thằng Sơn, ông Bảo có xe ôtô, bố nó xin phép mẹ Hoa cho Hải cùng đi với nhà Sơn. Sự việc xảy ra cách đây đã mấy năm. Hôm ấy là Hội làng, chỉ đi xem hội, mà chủ yếu là đi xem rước nên Hải không nhớ nhiều lắm về quê nó!. Buổi sáng vui chơi các trò chơi, buổi chiều xem rước. Hai đám rước ở hai đầu làng tiến vào giữa làng. Mải xem hai con ngựa dẫn đầu đoàn rước nên đến giờ, Hải không thể nhớ hết những gì đã diễn ra. Đặc biệt Hải cũng chỉ còn nhớ lơ mơ cái làng của thằng Sơn. Sự suy nghĩ của Hải giờ đây cũng rộng hơn và điều thú vị nhất hôm nay là chỉ có hai đứa đi cùng nhau, lại còn tự đi bằng xe đạp nữa chứ! Cũng hôm ấy Hải trông thấy một hàng thịt chuột … Đến thị trấn Văn Điển là rẽ phải, đi được khoảng 200 mét là rẽ trái, cứ theo con đường nhựa tiến vào làng. Hải nhớ hồi trước xe ôtô đi sóc lắm, sao giờ đi xe đạp chẳng thấy sóc tí nào. Hóa ra làng ngoại thành giờ đây hầu hết đã trải nhựa. Đường liên thôn đi cũng êm như ru. Thằng Sơn dẫn Hải đến Đình làng đầu tiên, Đình thờ ông Thánh hoàng làng. Phía trước cửa đình là một cái chợ. Hình như trước đây là cái giếng. Làng nào cũng vậy, trước cổng đình là giếng Bên thành giếng bao giờ cũng có một hoặc hai cây đa to. Giờ người ta lấp giêng để làm sân. Ngày thường là chợ. Chắc thằng Sơn cố tình dẫn Hải đi qua chợ đây. Nó quay sang nói với Hải:” Đấy mày xem, chợ làng tao có bán thịt chuột đâu? Tôi biết, đó là những năm trước đây, khi dân làng chưa chú ý đến vệ sinh, sức khỏe. Giờ thì cả làng đã được dùng nước máy, ăn uống hợp vệ sinh hơn. Rau xanh phải rửa sạch, ngâm nước muối … Sau đó Sơn dẫn Hải vào thăm miếu trong, nơi thờ nàng Tía, một nữ tướng của Hai Bà Trưng. Tương truyền, khi Hai bà Trưng dấy binh qua đây, nàng Tía đang gánh nước tại cái giếng gần miếu này, Nàng đã bỏ cả gánh nước để đến xin Hai Bà được đầu quân. Hai Bà ưng thuận. Bà Tía được kết nạp vào đội thị vệ quân. Sau khi thắng giặc, nàng Tía lại trở về làm dân thường, lại gánh nước như xưa. Khi bà Tía mất, người làng đã lập miếu thờ tai đây… Hai đứa xem xong cùng nhau về nhà ông trẻ- thằng Sơn gọi vậy, Ông là em của ông nội thằng Sơn. Hai thằng lại có việc. Đúng là đi đâu cũng gặp việc. Số là Con ông tên là Chung, là chú họ của thằng Sơn, mới tối qua bị mất con lợn. Ông nghe nói thằng Sơn có thằng bạn là Sơ-lôc Hải diều tra vụ án giỏi lắm, nó vừa về chơi. Ông nhờ nó tìm hộ thủ phạm. Bác Chung là nông dân, khỏe mạnh, con người của công việc. Bác kể với hai đứa rằng: Bác có một con lợn nặng khoảng 70 kg sắp xuất chuồng. Bác hy vọng bán đi sẽ có một món tiền lớn mua sắm đủ thứ. Vậy mà chiều hôm qua, khi cho lợn ăn, lợn đã không cánh mà bay mất. Kỳ lạ ở chỗ, bọn trộm bắt lợn xong, chúng còn rửa chuồng sạch sẽ! Mà cửa chuồng vẫn khóa mới kỳ chứ?… Hải hỏi: – Cháu hỏi bác, Ai là người biết chỗ để chìa khóa? – Chỗ để chìa, chỉ có tôi và bà nó thôi! – Ngoài ra không ai biết nữa? – Không biết thằng Chính, con tôi có biết không? Chắc là không, vì chưa bao giờ nó cho lợn ăn cả! – Thế chuồng lợn nhà mình ở đâu ạ? – Từ khi Làng chú ý đến vệ sinh sức khỏe thì chuồng lợn, trâu, bò… bắt buộc phải để xa chỗ ở. Có nghĩa phải xa nơi dân cư. Tất nhiên là chuồng phải làm kỹ, có khóa cẩn thận. – Bác cho bọn cháu ra xem chỗ chuồng lợn một chút. Ba người cùng nhau ra chuồng lợn. Đúng là chuồng lợn ở khá xa nơi ở. Nếu kẻ trộm có bắt lợn, lợn kêu chắc chủ cũng không nghe thấy. Chiếc khóa cửa chuồng to đùng. Kìm cộng lực cũng không thể cắt được! Trong chuồng sạch sẽ. Xung quanh chuồng có rào bằng lưới B40 rất chắc chắn. Không hề thấy có hiện tượng bẻ khóa, cắt rào! Hải quan sát nền chuồng. Nền chuồng sạch. Để ý kỹ, Hải thấy có những vết xanh như mực, dây loang lổ. Theo Hải biết, vết xanh này là một loại thuốc sát trùng kháng sinh để bôi cho vật nuôi khi nó bị bệnh lở mồm, long móng. Hải hỏi bác Chung: – Thế con lợn nhà bác có bị bệnh lở mồm long móng không? – Bác Chung ấp úng …Chẳng nói giấu các cháu, lợn nhà bác có bị bệnh lở mòm long móng, Bác chữa mãi không khỏi! – Bác chữa không khỏi mà lại định bán đi? – Cháu bảo, con lợn hàng đống tiền, nếu đưa tiêu hủy thì chết. Nuôi mãi mới lớn được đến như vậy! Bác với bác gái bàn nhau. Ta cứ bán quách đi, làm thịt ở nhà. Chặt những chiếc chân và cái thủ đem chôn…Ai biết đấy là đâu! – Bác ơi! Nếu đưa đi tiêu hủy thì đưa đi đâu? – Có một ban tiêu hủy gà lợn, trâu bò của thôn. Tất nhiên đốt xong, chôn lấp kín. – Nhưng khi tiêu hủy cũng phải có danh sách chứ? – Có chứ, có danh sách đoàng hoàng. Họ cũng cân lên xem nó là bao nhiêu cân, để còn xuất tiền đền bù chứ! – Bác ơi! Trưởng ban tiêu hủy có quen nhà mình không? – Có, cả làng là họ của nhau mà! Không họ gần cũng họ xa. Dây mơ, dễ má cả! Ông trưởng ban tiêu hủy là ông Luật, em họ về đằng vợ nhà bác. – Thôi được rồi, chúng cháu đến gặp bác Luật. Hải và Sơn rủ nhau đến gặp bác Luật. Hỏi thăm lòng vòng mãi mới đến được nhà bác Luật. Qua giới thiệu đôi chút về mình, hóa ra, bác Luật lại là bác họ của Sơn. Họ về đằng mẹ. Bác Luật vui lòng cho xem sổ tiêu hủy, đền bù. Tìm mãi không thấy tên nhà ông Chung. Hỏi bác Luật thì biết, thằng Chính, con ông Chung có đứng tên một con lợn tiêu hủy. Nó nói đó là lợn của chi đội nó tăng gia, chẳng may bị lở mồm long móng, xin bác cho tiêu hủy. Người nhận tiền đền bù là thằng Minh, chi đội trưởng! Vậy là rõ rồi … Về nhà bác Chung, Hải và Sơn gặp thằng Chính con bác. Thằng Chính lại là bạn quen của thằng Sơn. – Tớ là Hải, bạn của Sơn. Tớ hỏi thật cậu, cậu có đem tiêu hủy lợn nhà mình không? Lúc đầu thằng Chính còn quanh co, sau đó nó đầnh phải kể thật:” Đêm hôm trước, bố, mẹ tớ tưởng tớ ngủ rồi mới bàn nhau : Con lợn nhà mình bị bệnh lở mồm long móng, chữa mãi không khỏi, định đưa đi tiêu hủy. Tính đi tính lại, tiền đền bù ít quá, không xứng với công chắm sóc. Tốt nhất là làm thịt tại chuồng, không ai biêt. Chân và mõm chôn. Thịt mang ra chợ Cầu Gianh bán. Chẳng ai biết đấy là đâu! Bố mẹ mình định tuần sau tiến hành. Mình nghĩ, lợn bị bệnh mà bán đi rất nguy, nhỡ ai ăn phải thì sao? Cuối cùng nghĩ ra một kế: Nhân buổi sáng hôm sau, bố mẹ mình đi vắng, mình cùng chi đội đến nhà mình, mang xe cải tiến đến chở chú ỉn đi. Tất nhiên là mình biết chỗ để chìa khóa của bố mẹ. Khó nhất là bắt lợn. Sức vóc bọn mình, làm sao bắt được con lơn bảy tám chục cân? Nghĩ mãi mới tìm được một cách: Cho chú ỉn, éc uống thuốc ngủ. Mãi nó mới ngủ. Bọn mình hò nhau khiêng lên xe cải tiến. Tất nhiên phải nói với ban tiêu hủy đó là lợn do chi đội bọn mình tăng gia, chẳng may bị bệnh nên tiêu hủy. Tiền đền bù cậu Minh chi đội trưởng giữ. Chờ khi nào bố mẹ mình nguôi ngoai thì cả chi đội mình đến xin lỗi và chuyển tiền đền bù cho bố mẹ. – Theo bọn mình, các cậu càng sớm thông báo cho bố mẹ biêt càng tốt. Giờ thì bọn mình phải về Hà Nội không muộn, đi xe đạp mà! Cả mấy đứa cùng cười vui vẻ!

9 – Cùng chú Công dự… phiên tòa
Từ bé đến giờ, Hải mớí được dự một phiên tòa. Nói vui thế thôi, chứ Hải đã lớn gì đâu. Theo chú Công nói, Hải được mời với tư cách nhân chứng. Còn bà Lục và thằng Thất thì được mời với tư cách là người bị hại Trụ sở Tòa án nhân dân quận Bà Triệu hôm nay đông quá, người đứng trật bên trong , nhiều người không được mời phải đứng bên ngoài. Không khí thật ồn ào, náo nhiệt. Chỉ khi phiên tòa bắt đầu, mọi người mới tạm yên lặng Chú Công và Hải len mãi mới vào được bên trong. Cũng may có mấy chú công an quen, nên hai chú cháu mới có một chỗ ngòi khá tốt. Từ đây, Hải có thể quan sát được tất cả. Trên hàng ghế Hội đồng xét xử, Hải thấy có Chánh án tòa án nhân dân quận làm chủ tọa phiên tòa. Có đại diện Viện kiểm sát nhân dân quận, bồi thẩm đoàn, thư ký phiên tòa, những luật sư bào chữa cho các bị cáo…. Vì đảm bảo cho sư an toàn của phiên tòa nên có nhiều cảnh sát mặc cảnh phục và thường phục có mặt. Các nhà báo, phát thanh, truyền hình cũng có mặt để đưa tin phiên tòa. Sau lời khai mạc của chủ tọa phiên tòa, vị đại diện Viện kiểm sát nhân dân quận đọc bản luận tội ; Bản luận tội có thể tóm tắt như sau : » Trong nhiều năm, bị cáo Phạm Thị Lan, tức Tèo đã tổ chức buôn bán trái phép chất ma túy. Thị đã cùng đồng bọn mua với khối lượng lớn he-ro-in bánh từ nhiều nguốn khác nhau. Đưa về xóm Thanh Nhã, thị đã cùng đồng bọn chia nhỏ, đóng gói, rồi cho tay chân đi bán tại nhiều điểm trong địa bàn Hà Nội và một số địa phương lân cận. Do có sự bảo kê, tiếp tay của một số cán bộ từng trong nghành công an, bảo vệ, dân phòng, nên thị đã hoạt động chót lọt từ nhiều năm nay. Cái ung nhọt ấy đã gây rắc rối cho bao người. Nhiều nhà đã bị khuynh gia bại sản. Nhiều thanh niên đã lao vào con đường hút hít rồi nghiện lúc nào không hay. Không có tiền giải cơn nghiện, nhiều em đã sa ngã, lao vào con đường trộm cắp, giết người, cướp của. Thị Tèo thì ngày càng giàu thêm do có khoản thu nhập lớn bất chính từ việc mua bán chất ma túy. Điểm đặc biệt nghiêm trọng là nhiều thanh thiếu niên xử dụng ma túy của thị, và đi vào con đường nghiện ngập. Khi lên cơn, không có thuốc, thiếu tiền đã lao vào con đường trộm cắp, thậm chí đã giét người, cướp của để có được những đồng tiền bẩn thỉu ném vào ma túy. Nhiều gia đình đã tan nát, nhiều thanh thiếu niên đã trở thành tội phạm… Ông đại diện Viện kiểm sát đề nghị phiên tòa không thể bỏ lọt loại tội phạm nguy hiểm này và đưa ra mức án nghiêm khắc nhất kết án và loại khỏi xã hội những tội phạm này để làm gương cho những kẻ khác… » Sang phần thẩm vấn. Các bị cáo lần lượt đứng trước vành móng ngựa. Thị Tèo, tên chủ mưu đứng được gọi đầu tiên đứng trước vành móng ngựa. Hải thấy mụ không khác mấy so vởi trước. Có điều, chắc ngồi tù và lo sợ nên mụ gày rạc đi, mặt tái xanh. So với hôm Hải gặp, thì giọng nói của thị không còn đanh đẩnh, kiêu căng. Vẻ nũng nịu với ông Trọng bố thằng Tâm biến đi đâu mất, chỉ còn những sợ sệt và lo âu ! Đỉểm đặc biệt nguy hiểm của thị Tèo là dùng ma túy dưới nhiều hình thức, kể cả tiêm vào người, những người tay chân của mụ để những người này suốt đời làm cho thị. Trong số các nạn nhân ấy có nhiều em nhỏ kể cả những em còn đang tuổi cắp sách đến trường. Thăng Thất con bà lục là một ví dụ. Nếu bọn Hải không cứu kịp, thằng Thất không ốm, chắc giờ đây cũng là con nghiện !… Nếu rời thị ra thì không có ma túy để giải cơn nghiện, nên suốt đời phải làm nô lệ cho mụ !…. Cũng thật bất ngờ, Lúc đầu Hải cứ nghĩ Thị Tèo chỉ là bồ bịch, là tay chân của ông Trọng. Không ngờ chính thị mới là đầu sỏ trong vụ án Xóm liều này. Thị cũng không làm sao biết được người góp phần đưa thị ra tòa lại là chú Công, là Hải, là thằng Sơn don, và cả cái bà Lục, thằng Thất…những người hiền lành chân chất, nhưng khi cần, họ cũng sẵn sàng làm người lính xung kích trên mặt trận chống ma túy…. Bà Lục tố cáo mụ Tèo thật bất ngờ. Bà nói : Chính con bà, nếu không có những người bạn cứu giúp,( ý bà nói Hải và một số bạn khác ). Nếu con bà không được cứu ra kịp thời thì đến nay chắc chắn nó không còn là con người nữa. Nó sẽ là con vật. Nếu không là trộm cắp, cướp giật thì cũng thất cơ lơ vận, trở thành con nghiện sống vất vưởng đầu đường xó chợ. Bà cảm ơn những người đã cứu giúp con bà. Bà mong rằng tòa án xét xử thật công minh và phải xử tội nặng nhất đối với mụ Tèo và đồng bọn. Với những lời nói chân tình, bộc trực nhưng đânh thép, bà được mọi người vỗ tây rầm rầm hoan hô. Lúc đi về chỗ ngồi, bà đảo mắt tìm mãi cuối cùng bà cũng phát hiện ra Hải . Bà nhìn Hải với ánh mắt cám ơn. Hải cũng nhìn bà và khẽ gật đầu. Phần thẩm vấn thằng Thất thì nó tỏ ra ấp úng hơn mẹ nó. Cũng đúng thôi, nó học không giỏi lại bỏ học sớm. Bị bắt vào xóm liều nó cũng bị sốc. được cứu ra và nghe mọi người kể chuyện, nó choáng váng và rùng mình. Từ đó nó như bị chứng trầm cảm, ngơ ngác như thằng mất hồn…Tuy vậy nó cũng góp phần tố cáo tội ác cúa mụ Tèo và đồng bọn gây ra đối với nó. Hải thì khác hơn. Hải trả lời rành rọt, rõ ràng, những gì mình chứng kiến. Hải cho biết Hải cứu thằng Thất vì một lý do duy nhất : Nó là bạn, lại đang gặp nguy hiểm. Tất nhiên Hải không hề nghĩ đến sự nguy hiểm đối với mình, bởi bên cạnh Hải còn rất nhiều người tốt, họ sẵn sàng ứng cứu cho Hải. đặc biệt là bên Hải còn có chú Công một cảnh sát hình sự tài giỏi và chân thành, say mê nghề nghiệp và sẵn sằng hy sinh vì người thân của mình !… Vì bận phải đi học nên Hải không đự hết phiên tòa. Những phần thẩm vấn, tranh tụng, luận tội, Hải chỉ nghe chú Công kể lại. Chiều cuối cùng phiên tòa, Hải cũng có mặt. để nghe chánh án công bố tội danh và mức án. Có bốn án tử hình dành cho mụ Tèo và ba tên khác. Còn lại mức án là 15 năm trở xuông. Dư luận nhân dân dự phiên tòa nhiệt liệt hoan nghênh phiên tòa đã xử đúng người đúng tội. Dư luận cũng đồng tình với các mức án do tòa kết án các bị can. Tuy nhiên nhiều người dự phiên tòa còn đề nghị phải xử thật nặng những vị có chức có quyền bảo kê tiếp tay cho bọn chúng … Theo chủ tọa phiên tòa, những cán bộ nghành công an, bảo vệ, dân phòng … tha hóa, biến chất, tiếp tay bảo kê cho bọn tội phạm sẽ đem ra xử trong phiên tòa khác. Hiện nay Viện kiẻm sát đang gấp rút hoàn thành hồ sơ. Dư luận nhân dân cho rằng chính bọn người biến chất ấy, nếu ngay từ những ngày đầu tiên khi phát hiện dấu hiệu phạm tội, Những người đó ngăn chặn ngay thì không đến mức bọn buôn bán ma túy hoành hành dữ dội thành một xóm liều như vậy ! Bọn chúng không những không hoạt đông được và mức độ chắc không trầm trọng như đã xảy ra. Trên đường về, chú Công cho Hải biết mấy thằng mua bán ma túy ở ngõ Mai Hoa chỉ là manh nha, cò con. Sở dĩ chúng vẫn hoạt động lén lút vì «chợ ma túy Thanh Nhã bị chặt phá, những con nghiện thì vẫn nghiện và rất cần thuốc hút. Mặc dù chính quyền cũng cho đi tập trung cải tạo khá nhiều nhưng không thể ngày một, ngày hai triệt hết được » Chúng lén lút mua bán nhưng với số lượng rất nhỏ. Không chỉ mua để hút mà chúng còn trục lợi trên đầu nhau. Chúng mua và bán như vậy nêú không dẹp trừ cũng sẽ phát sinh những hậu họa sau này. Cái thằng đi xe máy chở lão Luyến chỉ là dân xe ôm. Còn lão Luyến và thằng Min, chú đã làm việc với công an phường gọi chúng lên dăn đe nhắc nhở và nếu còn vi phạm sẽ đưa đi tập trung cải tao. Chúng cũng hứa sẽ đi vào con đường làm ăn lương thiện.

10 – Tai họa giáng xuống đầu thằng Sơn
Thằng Sơn hớt hơ hớt hải chạy đến báo cho Hải một tin. Có thể gọi đây là một tin rất dữ, tin sét đánh đối với gia đình thằng Sơn : Bố thằng Sơn bị bắt ! Sao lại như vậy ? Thằng Sơn sao lại hứng chịu nhiều tai họa thế, hết em lại đến bố ? Tai Hải như bị ù ! Hải tưởng mình nghe nhầm, Hải hỏi lại : – Bố mày bị bắt bao giờ ? Ai bắt ? – Bố tao bị bắt sáng nay. Công an bắt – Công an thật không ? Hay là giả mạo ? – Công an thật. Họ đọc lệnh của Viện kiểm sát hẳn hoi. Mẹ tao ở nhà, nhận lệnh mà! – Mẹ mày có kể, bắt vì tội gì không? – Hình như … tội tham ô – Có chắc tội tham ô không? – Nhưng theo mày, bố mày có tội đó không? – Làm sao mà tao biết được! Nhưng … chắc là không có! – Mẹ tao còn kể. Hôm ấy bố tao có vẻ ngơ ngác khi thấy lệnh bắt về tội tham ô tài sản nhà nước! – Bố mày có nói gì với các chú công an không? – Tao cũng không biết nữa! Mẹ tao cũng không kể – Vậy thì chúng ta phải điều tra xác minh . Nếu đúng là không phải vậy, thì phải minh oan cho bố mày…. – … Nhưng, mày có biết, bố mày hiện bị giam ở đâu? – Nghe nói là đang bị giam ở trại giam Thành phố! – Theo tao, việc này chắc chắn phải mời chú Công. Ta phải mời chú vào cuộc rồi. Nhưng trước mắt những gì bọn mình làm được thì mình cứ làm. Đầu tiên là phải tiếp cận với bố mày. Nhưng tao biết, những ngày đầu khi bố mày chưa nhận tội thì họ không cho gặp, họ sợ thông cung! Chú Công nói với tao như vậy! – Thông cung là cái gì? – Rõ thật ! Oat-son mà lại không biết thông cung là gi à ? … Thông cung tức là thông đồng với nhau để trả lời khi bị hỏi cung. Thường trả lời khớp nhau thì việc điều tra nhanh hơn. Nhưng cũng có người thông đồng với nhau trả lời rất khớp nhưng sai sự thật. Như vậy sẽ rất khó cho điều tra vì sự thông đồng này. Thường người ta gọi là thông cung. Để tránh tình trạng trên, họ không cho gặp nhau trước khi xử ! – Sao mày giỏi thế ? Mày biết nhiều vậy ? – Có gì đâu, đọc sách là biết hết mà! Tao nghĩ, bố mày đùng là có nhiều tiền, có nhà đẹp lại có ôtô ! Nhưng bố mày vào loại rất cẩn thận và nghiêm túc nên tao nghĩ khó mà có chuyện bị bắt vì tham ô ! – Mày nói cứ như người lớn ấy ! – Mày chơi với tao lâu rồi mày biết, có nhiều cái tao cũng ngớ ngẩn lắm ! – Bây giờ đầu tiên là mày tìm trong bàn làm việc ở nhà của bố mày xem có cái gì liên quan đến tội của bố mày không ? Tất nhiên tội của bố mày thì phải hỏi mẹ mày xem ? Hôm ấy họ nói tham ô cái gi ? Còn tao nói với chú Công nhờ bạn bè trong nghành tiếp xúc vớí bố mày xem, ý kiến của bố mày như thế nào ? Nếu thực bố mày không làm việc ấy, thì bọn mình phải cứu bố mày. Còn cứu như thế nào thì … bây giờ tao cũng chưa biết. Hải dã đến nói chuyện với chú Công. Chú Công nhận định : Ông Bảo, bố Sơn, chú biết. Ông ấy sống chân tình và chu đáo lắm. Khó có chuyện tham ô, bị bắt. Theo chú, ông Bảo đang giữ trọng trách là giám đốc vật tư của một tổng công ty xây dựng mang tên Hà Thiên, một vị trí mà nhiều người mong muốn. Cũng vì lý do ấy mà … cũng có thể ông ta bị giăng bẫy ! – Giăng bẫy là sao, hả chú ? – Giăng bẫy là … tìm một cách nào đó để người bị hại mắc bẫy và người bị hại sai phạm theo ý của người giăng bẫy. Nói ra cũng khó. Ở đây có thể những người thèm muốn chức giám đốc vật tư của ông Bảo giăng bẫy. Họ tạo ra một sự vật hay việc làm gì đó để khi ông Bảo bị bắt, họ sẽ được lợi, hoặc nhảy lên vị trí ông Bảo đang làm !. Thường là cấp phó hoặc là người nào đó có thể thay thế ông Bảo khi ông bị tù. Họ sẽ kế tục nhiệm vụ của ông Bảo. Cũng có khả năng thứ hai là ông Bảo có thâm thù gì với ai đó nên giờ đây họ trả thù! Thôi được, chú sẽ cùng các cháu điều tra việc này. Nếu thực ông Bảo không có tội. Chúng ta sẽ minh oan cho ông . Đây cũng là nhiệm vụ của chú. Nhưng ngược lại đúng là ông Bảo có tội thì … chịu ! Hải vô cùng phấn khởi khi có chú Công tiếp sức. Thằng Sơn biết được tin này chắc nó và mẹ nó vô cùng mừng rỡ … Một tin vui cho Sơn và Hải là : Chú Công nhờ người hỏi hộ, biết được nội dung vụ án như sau : « Cách đây hai năm, ông Bảo đã ký một lệnh xuất kho năm trăm mét vuông i-nôk cho một ban thi công để làm hầm chứa nước ngầm. Để đảm bảo tính bền vững cho công trình, phải dùng i-nok để không bị han gỉ.. Tuy nhiên người ta đã phát hiện ra công trình bể ngầm đó đã được thay bằng tôn săt, nên đã xuất hiện han gỉ ! 500 mét vuông i-nok ấy đi đâu ?… Qua điều tra, người ta đã phát hiện ra tay trưởng ban thi công nọ đã mang số i-nok ấy đổi cho một công ty tư nhân. Công ty tư nhân này chuyên làm bể I-nok đựng nước gia đình. Tiền chênh lệch ấy, theo lời khai của tay trưởng ban thi công xây dựng, đã biếu cho ông Bảo 200 triệu. Người ta tìm lệnh xuất kho hồi ấy thì đúng ông Bảo đã ký ! Họ đã bắt ông tạm giam 4 tháng đẻ điều tra, làm sáng tỏ. Tất nhiên họ cũng bắt că tay trưởng ban thi công công trình ngầm nọ. Còn lệnh ký, theo ông Bảo thì đó chính là chữ ký của ông … » Vậy là tâm phục khẩu phục, chỉ chờ ngày đưa vụ án ra xét xử ! Nhưng khi trao đổi, chú Công nói, ông Bảo vẫn còn băn khoăn. Chưa bao giờ ông ký một phiếu xuất kho có số lượng i-nok lớn đến như vậy. Thường ông chỉ ký xuất kho đến 200 mét vuông là cùng. Cũng chẳng có một công trình nào dùng đến 500 mét vuông i-nok cả! Đây cũng là mấu chốt của vấn đề. Những người giúp ông sẽ đựa vào đó để tìm hiểu, xem xét, tìm những bằng chứng để minh oan cho ông Nếu vậy đầu mối của vụ án là phải điều tra phiếu xuất kho năm kia có phải là 500 mét vuông hay chỉ có 200 mét thôi ? Thêm nữa, nếu đúng 500 met vuông thì có phải do ông ký không ? Cũng phải điều tra là tay Tình, phó giám đốc hiện nay đang làm quyền giám đốc công ty có tham gia vào vụ việc này không ? Hải đem những suy nghĩ ấy bàn với thằng Sơn Thằng Sơn cũng nhất trí làm theo hướng điều tra ấy. Sơn còn cho biết, bố nó không bao giờ mang tài liệu về nhà. Bố nó nói : Tài liệu của cơ quan thì phải để ở cơ quan có bảo vệ trông nom. Về nhà tất cả thời gian, công sức phải dành cho vợ con… Nếu đúng như lời Sơn nói thì hướng điều tra đầu tiên phải là cơ quan. Theo thằng Sơn, phòng của bố nó đã bị công an niêm phong, không thể vào được. Nếu vào phòng của ông Tình thì khác gì mò kim đáy bể ! – Mò kim dưới đáy bể cũng phải làm thôi không còn cách nào khác! Hải nghĩ vậy

11 – Vào cuộc điều tra
Việc đầu tiên của thám tử là phải điều tra hiện trường. Ban ngày vào cơ quan bố Sơn không khó, người vào, ra liên tục, đặc biệt nghỉ hè rất nhiều con em cán bộ công nhân viên đến chơi. Người lớn, bảo vệ cũng không để ý nữa là trẻ con ! Hải, Sơn dễ dàng thoát qua cổng bảo vệ. Trong khi bác bảo vệ đang mải xem báo, hai đứa lẻn vào. Thằng Sơn thì hầu như toàn cơ quan đều biết nó, bởi nó là con ông giám đốc. Hôm nay bố nó bì bắt, nó rất dễ bị phát hiện. Thằng Sơn phải kéo chiếc mũ sụp xuống để mọi người không thấy mặt nó ! Hai thằng qua cổng bảo vệ và theo cầu thang lên tầng hai. Rồi tầng ba. Phòng của ông bảo bị niêm phong thật kĩ bằng ba tờ niêm phong dán trên, giữa, dưới. Nếu vào trong chỉ có cách là phá niêm phong. Chữ giám đốc hằng ngày vẫn treo phía trên cánh cửa. Hôm nay ai đó đã gỡ đi rồi, còn tên bố thằng Sơn dán tịt vào cánh cửa nên rất khó bóc. Nếu dễ bóc, chắc người ta cũng bóc di nốt !… Cánh cửa phòng ông Tình bỗng mở. Ông Tình bước ra, thằng Sơn chỉ kịp nói ông Tình đấy ! Rồi bằng một động tác nhanh, nhẹ nhàng và dứt khoát, thằng Sơn đẩy Hải dạt vào một bên tường, tránh để ông Tình nhìn thấy. Hải thoáng nghĩ ra một kế sách, nhân ông Tình ra ngoài, Hải vào ém quân tại phòng ông, may ra tìm được cái gì đó chăng ? Hải bảo thằng Sơn : – Tao sẽ vào trong, mày cảnh giới bên ngoài. Nếu thấy tao không ra, thì … Mày về bảo với mẹ tao là … tùy mày nói sao cũng được, miễn là lý do đó mẹ tao tin. Ăn cơm xong, mày lại đến đây hỗ trợ cho tao !… Thường hằng ngày có một số trẻ con của Công ty theo bố mẹ đi làm. Bố mẹ chúng cũng hợp lý hóa bằng cách cho chúng đi theo vì có nhiều người ở rất xa.. Lớn có, bé có. Cũng có mấy đứa bằng trạc tuổi Hải. Hôm trước, Hải lân la hỏi chuyện chúng nó và biết được một thằng là con ông Tình, nhà khá giàu, nhà cũng có ôtô. Nó còn kể chuyện nó sống với bố ở đây. Hằng ngày nó theo bố đi ôtô đi học. Có nhiều lần bố nó cho cô Thái, thư ký ban giám đốc đi cùng. Cũng có nhiều lần, nhất là từ khi ông Bảo bị bắt, nếu cả ba người về muộn bố nó rủ cô Thái và nó đi ăn hiệu. Những hôm đi ăn như thế nó rất thích vì nó không phải rửa bát!… Rõ ràng là ông Tình có quan hệ gần gũi với cô Thái. Thằng Sơn nó cũng biết cô Thái, vì trước khi bố nó bị bắt, cô Thái làm thư ký cho bố nó là chinh. Cô Thái làm thư ký cho Ban giám đốc nhưng thực ra làm thư ký cho giám đốc. Cô Thái cũng xinh gái, cô người dong dỏng cao, chân khá dài. Nghe người ta nói cô đã có một đời chồng nhưng không hiểu sao hai người bỏ nhau ngay sau khi cưới. Cô Thái bỏ nhà về Hà Nội làm việc. Rồi cô cũng được nhận vào làm tại công ty. Thường thì cấp phó chỉ là người giúp việc cho cấp trưởng.. Cho nên ông Tình cũng chỉ là cấp phó, giúp việc cho bố nó. Tất nhiên không thể nghi ngờ ông Tình hay cô Thái vì không có đủ bằng chứng. Chú Công vẫn chẳng bảo: Việc của thám tử là tìm ra bằng chứng để kết luận rõ ràng, đâu là người ngay, đâu là kẻ gian. Nếu chỉ lập lờ, lấp lửng thì không bao giờ người tốt tin tưởng, người xấu chịu phục… Phòng của Phó giám đốc ngay cạnh phòng Giám đốc. Hai phòng có thiết kế như nhau. Phòng giám đốc của ông Bảo đang bị liêm phong! Hành lang vắng vẻ. Hải đã quan sát. Cửa các phòng đều đóng kín. Ánh sáng thường được lấy từ bên ngoài, phía sau hành lang, nên việc ai biết người nấy. Ai đứng dưới sân nhìn lên cũng không thể biết người trong phòng làm gì. … Vừa rồi Hải chỉ thoáng nhìn nhưng cũng cảm nhận được. Ông Tình khá đẹp trai. Riêng đôi mắt là rất sắc sảo. Đầu không chải mượt như nhiều giám đốc mà Hải thấy trên ti vi. Ông Tình cứ để đầu tự nhiên hơi quăn quăn trông lớp tóc trên đầu như đám mây bồng bềnh! Ông Tình đi sang phòng tổng hợp. Nghe nói thư ký ngồi phòng tổng hợp.Hải vào giữa phòng, căn phòng cũng bình thường như các phòng của các cơ quan mà Hải biết. Đây rồi, chỗ nấp của ta đây rồi. Hải nhìn thấy một chiéc giường cá nhân phía góc trong của căn phòng. Thám tử lại chui gậm giường thôi ! Hải mỉm cười và cũng thấy vui vui với cái nghề thám tử bất đắc dĩ cuả mình. Không đắn đo, Hải chui tọt vào nằm yên trong gậm giừơng. Gầm giường này ít đồ hơn giặm giường nhà Hải. Hải nhớ rất rõ, hôm dọa tay người Hoa hắn run sợ như thế nào khi Hải nhảy từ gầm giường ra giơ cây súng gỗ, mặt đầy nhọ nồi … Ít đồ cũng là gay go nếu ông Tình mà có tìm cái gì trong gậm giường này thì chỉ có nước vào trại giam của công an! Lúc ấy chú Công cũng khó mà cứu nổi! Hải tìm quanh xem có cái gì mà ông Tình sẽ tìm không? Khi biết chắc chắn là không, Hải mới yên tâm nằm yên. Chết cha tôi rồi: Muỗi, muỗi khá nhiều. Chứng tỏ ban ngày phía ngoài sáng, nên bọn nhà muỗi rủ nhau vào hết gậm giường. Chúng nó chắc cũng chờ tối đên để hoạt động như Hải đây! Chờ mãi, chờ mãi, ông Tình cũng về phòng. Rất may là ông ta ngồi viết một lúc rồi đứng lên mặc chiếc áo khoác vào. Ông ta bấm khóa rồi đi ra khỏi phòng. Hải vẫn phải nằm chờ tối đến. Không thể lục lọi gì trong lúc này được. Nhỡ may ông Tình về đột ngột thì sao? Giờ thì Hải bình tĩnh diệt muỗi. Nếu trong một câu chuyện cổ nào đó Hải đã dọc có một anh thợ may diệt một đòn chết bảy con ruồi, thì… chính Hải đã phá kỷ lục của anh ấy. Một đòn, một cái đập tay, giết chín con …muỗi! Muỗi đâu ra mà lắm thế? Chắc ông Tình biết việc này thì phải cám ơn Hải vì đã diệt cho ông ta gần bốn chục con muỗi. Chờ mãi, rồi màn đêm cũng buông xuống. đèn đường đã bắt đầu bật. Bóng tối ập vào căn phòng. Hải thấy vui vui vì bỗng trong đầu lóe lên một ý nghĩ. Hải đang đi tìm ánh sáng từ trong bóng tối! Và một bài hát nào đó đã nói: “Nơi hầm tối là nơi sáng nhất, nơi con tìm ra sức mạnh Việt Nam! …“ Hải bắt đầu lấy cây đèn pin nhỏ mang theo. Sợ bên ngoài phát hiện ra ánh sáng, Hải lấy giấy trắng bịt lại cho độ sáng giảm đi. Hải lần tìm. Ngăn kéo thứ nhất không thấy gì, ngăn kéo thứ hai cũng vậy. Chỉ toàn sách tra cứu. Thằng cha này cũng chịu khó học đây! Ô kéo thứ ba dưới cùng, hình như có tiền. Hải cũng chẳng them để ý có bao nhiêu. Chắc đây chỉ là số tiền để tiêu vặt. Thằng cha này khôn, chẳng bao giờ hắn để tiền nhiều ở cơ quan làm gì. Nhỡ mất thì sao? Bỗng tiếng giày của ai đó bước lên cầu thang. Tiếng giày to dân. Hải tắt đèn lắng nghe. Bác bảo vệ? Đúng là bác bảo vệ đi tua. Bác mở cửa phòng có Hải đang ở trong. Rất may, Hải lại kịp chui tọt vào gậm giường. Bác bảo vệ vào ngó nghiêng, không thấy gì đặc biệt, bác lại khép cửa, bấm khóa và đi sang phòng khác… Hú vía, Hải thấy trống ngực như đập to hơn, rồn rập hơn! Chờ bác bảo vệ xuống nhà, Hải lại tiếp tục tìm kiếm. Một cánh tủ hiện ra trước mắt Hải. Ồ! Chiếc chìa khóa vẫn còn đang cắm ở ổ! Hải mở cánh tủ ra, bên trong rất nhiều tài liệu. Công trình nào đang thi công, công trình nào đã làm xong đều có đây hêt. Xem nào, có công trình nào cần đến 500 mét vuông i-nok không?…. Tìm mãi không thấy gì hết! Một tờ giấy nhỏ trong một cuốn sổ rơi ra. Tờ giấy có tiêu đè của ông Tình, phó giám đốc. Thường các cán bộ lãnh đạo có những tờ giấy tiêu đề mang tên cá nhân và cơ quan để viết thư cho mọi người, với người chưa biết, tờ giấy mang tính giới thiệu. Với cấp dưới đây cũng là tờ giấy giao việc đầy sức nặng. Ồ sao lại nhiều chữ ký thế này? Mà lại một kiểu ký chứ. Chữ ký này quen quá? Ô thôi đúng rồi! Chữ ký của ông Bảo bố thằng Sơn. Hải suýt bật reo lên: Tìm ra rồi! Vậy chắc chắn đây là chữ ký của tay Tình tập ký giống chữ ông Bảo. Hay quá rôi! đây chính là bằng chứng klhông thể chối cãi. Bằng chứng này là cơ sở để buộc tội tay Tình đây! Hải xếp ngay ngắn mọi thứ vào chỗ cũ. Hải mở cửa đi ra, và Hải cũng không quên bấm khóa cửa. Hải nghĩ : Không biết ai sáng kiến chế tạo ra loại khóa cửa này rất hay. Chỉ cần bấm một cái là có thể tự khóa được. người ở ngoài phải có chìa mới mở được khóa, người ở trong thì ..không cần! Chỉ cần vặn một cái là xong. Xin cám ơn người kỹ sư nào đó đã vô tình giúp Hải! Hải đi xuống cầu thang, bình tĩnh bước đến phòng thường trực. Ông bảo vệ đang mơ mơ màng màng, thấy động, ông ta hỏi Hải: – Này! Thằng kia, mày đi đâu đấy? – Dạ! Thưa bác cháu vào tìm chị Thái ạ! – Con Thái làm gì còn ở đây nữa, nó về từ lâu rồi! – Cháu là em chị ấy. Mẹ cháu bảo đến cơ quan tìm về có việc cần ạ! Không biết ai mớm lời cho Hải mà Hải nói lưu loát đến như vậy? Hải bỗng mỉm cười vì sự thông minh đột xuất của mình! Thấy thằng nhỏ ân nói lễ phép, ông bảo vệ cũng không dám to tiếng. Ông cũng ngạc nhiên, cổng khóa rồi không biết nó vào bằng đường nào? – Thế mày vào đây bằng đường nào vậy? – Dạ thưa bác! Cháu gọi mãi không thấy bác ra, cháu đành liều trèo rào ạ! – Láo toét! Tao có ngủ đâu! Thôi đi ra, chẳng còn ai ở đây cả. Tao mở cổng cho mày ra. Lần sau muốn vào thì gọi to vào nhé! – Vâng ạ! Cổng mở, Hải chạy vót ra đường. Thằng Sơn đang đợi ở ngoài. Nó trách Hải sao lâu thế? Hải kể lại mọi chuyện cho thằng Sơn. Nó rối rít khen Hải thông minh. Nhất là việc nói xin vào, để được đi ra bằng cửa chính do ông bảo vệ mở… Hải kể lại chuyện tìm thấy tờ giấy tập kí của ông Tình. Thằng Sơn rất vui nhưng nó lại lập luận: Tờ giấy này cũng chỉ là bằng chứng chưa thuyết phục. Nhỡ may cái chữ ký trên tờ phiếu xuất kho lại chính là chữ ký của bố nó thì tờ giấy này cũng chỉ là bỏ đi. Ông Tình có tập ký thật, nhưng ông ấy không ký vào … Xem ra cái lập luận của thằng Sơn có cơ sở. Giờ phải đi tìm tờ phiếu xuất kho, và phải xác định đó là chữ ký giả mạo! Chỉ còn cách duy nhất là đột nhập vào phòng ông Bảo! Mà phòng ông Bảo lại bị niêm phong… Hết cách! Bên hè phố, dưới ánh đèn đường lung linh, hai thám tử nhỏ tuổi vừa đi vừa bàn tính kế sách!… Nhưng chưa đứa nào nghĩ được gì. Hai thám tử đi bên nhau trầm ngâm. Hải nói: – Tao nghĩ, mày cứ về lục tìm tài liệu của bố mày xem có tìm được gì đó chăng? – Tao thấy mình bó tay thôi, đành chờ cho các chú công an và tòa án làm nhiệm vụ. Tao cũng tin công lý sẽ chiến thăng! – Khó lắm! Nếu mày là các chú công an thì mày cũng chỉ có những tài liệu buộc tội bố mày thôi! Đúng không? Chú Công đã nói rõ như vậy rồi còn gì? – Bây giờ, muốn tiến thêm chỉ có cách duy nhất là … Đột nhập vào phòng của bố mày và tìm bằng được những chứng cớ giải oan cho bố mày. Mà phòng bố mày công an đã niêm phong rồi! – À tao nhớ ra rồi! Mình có thể đột nhập vào… phòng bố tao bằng đường ban công ! Chỉ phiền một điều tao và mày không thể trèo lên ban công tầng ba được. nếu lên ban công tầng ba, mình vào phòng ngon ơ ! Tao nhớ một lần lên chơi với bố tao. Tình cờ bị bố tao quên tao ngoài ban công, chỉ với con dao nhíp, tao đã mở được cửa ban công vào phòng ! – Khó quá nhỉ ? – Tất nhiên là khó rồi ! – Chà, vậy thì tuyệt. Tao đã có cách, Phải nhờ đến thằng người rừng … Thằng So ! Thằng So sẽ lên được ban công !

12 – Tìm ra ánh sáng vụ án.
Hải bỗng nhớ đến thằng So. Cái thằng người rừng ấy nó rất giỏi, nó có thể leo lên cửa sổ nhà cao tầng chỉ cần một sợi dây lhừng có độ dài chính bằng độ cao của tòa nhà ấy. Tìm thằng So giờ không dễ. Hải chợt nhớ ra, nó đang học tại trường Dân tộc nội trú tỉnh Liên Sơn. Bố nó cho nó ở một cái nhà, hôm trước nó có ghi cho Hải số điện thoại của căn nhà đó ! Cũng may làm sao. Cái tờ giấy ghi số điện thoại của thằng So vẫn nằm gọn trong cuốn sách văn học năm ngoái. Hải đã điện lên thằng So. Lần đầu không ai nghe máy. Chắc thằng So đi học. Buổi trưa Hải điện lên thì đúng thằng So nghe : – A lô ! – Ai đấy ? Có việc gi ? – Tao là Hải đây ! – Hải nào ? (Tinh thằng So vẫn như vậy, cộc lốc !) – Tao là Hải Hà Nội, Cái thằng bị mày đấm vỡ mặt ấy ! Mày nhớ ra chưa ? – Nhớ rồi ! Tao nhớ rồi ! Mày lên tỉnh tao tìm mẹ mày đúng không ? – Đúng rồi ! Tao đang có một việc muốn nhờ đến tài nghệ của mày. – Mày cứ nói. – Nói trên máy thì dài lắm ! Nhưng mày biết thằng Sơn « Don « rồi chứ ? Bố nó bị bắt, tao cần mày giúp. Chúng tao minh oan cho bố nó. – Minh oan nghĩa là sao ? – Bọn mình sẽ chứng minh bố nó không có tội ! – Được rồi, thứ bảy này bố tao về Hà Nội họp, tao sẽ theo về gặp bọn mày ! Hải vui như mở cờ trong bụng ! Thằng So sẽ về và ngay tối thứ bảy ! Bọn Hải sẽ bàn với thằng So đột nhập vào phòng của ông Bảo tìm những minh chứng !… Thằng So nói về là nó về thật. Chắc như đinh đóng vào gỗ lim. Thằng So hay nói vậy và nó rất tự hào về những gì nó đã hứa làm là nó làm. Không sai một ly. « Chắc như đinh đóng vào gỗ lim ! » Thằng So vẫn vậy, vẫn đen nhẻm nhưng rắn rỏi. Kỳ này nhìn nó có vẻ người lớn hơn, ăn nói có vẻ chững chạc và có học hơn. Hình như nó mập hơn trước. Đêm ấy, đêm thứ bảy, cơ quan nghỉ. Thằng So, Hải, xin phép mẹ Hải cho sang nhà thằng Sơn ngủ. Mẹ Hải đồng ý ngay, vì mẹ cũng biết phong phanh bố thằng Sơn bị bắt nên nó buồn, cần người động viên. Thằng Sơn thì nói sơ qua việc chúng đi với nhau, mẹ nó cũng đồng ý. Đêm ! Không trăng, không sao. Khu nhà cơ quan như chìm trong màn đêm tĩnh lặng. Căn phòng bảo vệ ngay cổng, bác bảo vệ đang ngủ say. Bảo vệ ở đây cũng không căng lắm, không cần thức. Chỉ khi ai cần gì thì bác dạy mở cổng. Tuy nhiên bác rất nghiêm khắc. Đó cũng là nguyên tắc và cũng là bệnh nghề nghiệp của mấy ông bảo vệ… Cũng may, cơ quan không nuôi chó. Trước đây cũng có nuôi một con béc-giê nhưng rồi con chó ấy cũng thất nghiệp, bởi chẳng có đứa nào dòm ngó một đống giấy lộn với mấy cái máy tính đời cũ rích. Lại cả cái máy pho-to-cop-pi nay hỏng, mai hỏng ! Ấy vậy mà trang bị gia đình các xếp thì hiện đại lắm… Đó là lời bác bảo vệ nói! Sau chó bẹc-giê ăn tốn kém quá nên phải bán đi . Không có chó cuộc sống vẫn bình yên. Cũng là lời bác bảo vệ nói! Ba thằng, Hải, Sơn, So cùng chui rào. Tất nhiên không bị phát hiện.Thằng Sơn bảo phòng bố nó nếu đi phía sau tiện hơn. Ba thằng ra phía ấy. Thằng Sơn nó thuộc đường cơ quan bố nó như thuộc lòng bàn tay nó. Bố nó là nhất thống ở đây mà! Đến nơi, thằng Sơn chỉ phòng. Thằng So tung sợi dây thừng ( bọn nó mới mua ) sợi đây còn có một cái móc. Cái móc được tung lên, kéo theo sợi dây thừng. Cái móc bám vào ban công. Thằng So leo lên thoăn thoắt. Vèo một cái, nó đã đứng trên ban công tầng 3. Theo như lời dặn của bọn Hải, nó tìm một cuốn sổ mang tên phiếu xuất kho. Thằng So hình như rất quen với việc này, nó cũng mang theo cả đèn pin nữa. Thằng So cậy cửa. Nó bảo cậy cửa với nó là chuyện nhỏ. Nó vào phòng bố thằng Sơn lục lọi một lúc rồi quay xuống. Nó bảo chẳng có cái cuốn sổ nào đề là phiếu xuất kho cả! Hải bảo nó: Cũng có thể phiếu xuất kho họ không đề bên ngoài, phải rở bên trong ra mới biết…. Thằng So lại trèo lên. Trèo lên, trèo xuóng cứ như không! Bọn Hải chờ ở dưới cũng sốt ruột. Thật là tiếc, giá mà bọn chúng có hai điện thoại di động có phải Hải sẽ chỉ đạo thằng So trực tiếp. Cái thằng người rừng ấy rắn rỏi nhanh nhẹn nhưng lắm lúc cũng chậm!… Giá như có điện thoại thì thằng So chẳng phải lên xuống nhiều lần. Màn đêm buông sương dày đặc. Nghĩ cũng vui, khi các thám tử đánh án thì ông trời lại cho màn sương đến giúp. Ngoài đường ve bắt đầu kêu. Tiếng ve làm cho sự chờ đợi thêm rối trí.Nhưng tiếng ve cũng át đi tiếng động của bọn Hải. Không biết thằng So có tìm được không? … Hải bám thử vào dây, Hải cố gắng trèo lên để có thể giúp thằng So được gì đó chăng? Trèo được khoảng hai mét bỗng Hải tuột tay. Cái dây bằng ni-lon trơn quá, Hải lại tụt xuống đất đúng cái nơi Hải xuất phát!…Có lẽ đây là điểm yếu của thám tử Sơlok Hải. Cũng không biết còn nhược điểm nào nữa không? Sau chuyến này Hải quyết phải tập luyện. Cũng đúng thôi, Thám tử chuyên nghiệp, theo chú Công nói, phải học những năm năm, mà nhiều chú nghiệp vụ vẫn chưa đâu vào đâu cả. Các chú càng làm, càng rút được kinh nghiệm. Càng phá án, càng giỏi! Không gian hoàn toàn yên lặng, chỉ có tiếng ve kêu. Cái lũ ve này cũng kỳ lạ, khi một con kêu là cả đàn kêu lên đông thanh như một giàn nhạc. Khi con ve trưởng, Hải nghĩ vậy, đột nhiên im bặt, cả lũ cùng im theo! Bọn Hải rất nóng ruột. Mọi thứ cần phải làm khẩn trương! Thằng So thì bất cần, khi nào xong thì xong, kể cả súng đặt vào mông hắn mà bắn, nó cũng chẳng vội. Bỗng nhiên một tiếng chó sủa vang. Một con chó bên nhà bên chắc phát hiện ra bọn Hải. Lúc này mà thằng So trèo xuống chắc sẽ lộ. Con chó sủa không ngại, nó còn cách một bức tường lớn. Lo ở đây là lo bác bảo vệ thấy chó sủa chợt tỉnh giấc. Mà đã tỉnh giấc thì lại phải đi nghe ngóng … Bọn Hải hồi hộp quá! Đúng lúc này thằng So tụt xuống, nó mang theo một ôm những cuốn sách, sổ dày cộp! Hải Sơn xúm lại tranh nhau xem! Cái thằng đến là!… Bảo tìm cuốn phiếu xuất kho, lại mang xuống một đống này! Mà thôi, trách nó làm gì, nó làm việc quá tốt còn gì! Đây rồi, cuốn phiếu xuất kho, thằng So kông phát hiện ra vì ngoài bìa không ghi gì cả. Cuốn sổ màu vàng đúng là phiếu xuất kho. Đoàn thanh tra vừa kiểm tra phòng bố thằng Sơn. Họ để lại cuốn sổ xuất kho, bởi họ so sánh hai liên khác với liên còn lại trùng khớp, họ dã vất ngay trên bàn… Thằng So bảo cuốn sổ này nó đã nhìn thấy ngay từ đầu, nhưng nó nhìn bìa không thấy đề phiếu xuất kho, nó cho qua! Thằng So lại đi tìm lung tung mãi, không thấy, đành phải ôm cả xuống. Thấy Hải nói vậy, thằng Sơn liền hỏi liên là gì hả? Có thế mà cũng không biết! “Liên” tức là những tờ giấy liền nhau, giống nhau, có liên quan đến nhau trong một cuốn sổ. Ví như phiếu xuất kho này, liên 1 thường được giao cho người lĩnh kho, liên 2 thì được giao cho thủ kho, còn liên 3 thì lưu lại thủ trưởng, người ký lệnh, hoặc thư ký, người giúp việc cho thủ trưởng. Có cuốn sổ , mỗi liên in bằng một màu giấy. Hải thấy chữ ký của bố thằng Sơn rất rõ ràng. Người ký ở trong tâm trạng rất thoải mái. Đây là liên 3 đã qua hai lần giấy than, khó mà xác định chữ ký thật hay giả. Thường chữ ký giả bao giờ cũng có hiện tượng đứt đoạn. Người ký giả hay dừng từng đoạn, khác với người ký thật, ký một lèo. Nếu đưa lên máy phóng đại, nhìn chữ ký giả là biết ngay. Nhìn mắt thường, chữ ký này không có biểu hiện gì khác. Thật hay giả? Chỉ có viện khoa học hình sự Bộ Công an mới biết được Cũng khó là chữ ký giả vì bố thằng Sơn đã xác nhận đây chính là chữ ký của mình. Điều đáng nói ở đây và cũng là cơ sở để bọn Hải điều tra là chưa bao giờ ông Bảo ký một lệnh 500 mét vuông i-nok cả! Hay là ai đó chuốc rựơu cho ông Bảo uống say, rồi bắt ông ký? Cũng không thể bỏ qua tình huống này. Giờ lại sinh ra việc, phải mang những cuốn sổ sách không cần thiết lên trả vào chỗ cũ. Thằng So làm ngay. Nó hồn nhiên nói với bọn Hải. Chuyện nhỏ ! Thằng So đã hoàn thành nhiệm vụ tốt đẹp. Hải, Sơn cám ơn nó. Thằng So bảo không phải cám ơn. Việc của chúng mày là việc của tao. Tao phải làm. Hè tới rồi, rỗi rãi, hai đứa mày lên tao chơi. Phải là đi chơi thực sự. Tao sẽ đưa chúng mày lên chợ cửa khẩu, vui lắm, tha hồ mà mua các thứ. Muốn thứ gì cũng có. Hai thằng tiễn thằng So về chỗ bố nó. Chia tay ngậm ngùi, nhưng cũng không quên nhiệm vụ vẫn còn ở trước mặt. Thứ hai phải học nhiều bài, mãi buổi chiều thứ ba Hải mới lao vào vụ án. Hải nhớ mãi lời chú Công. Người giăng bẫy rất có thể là cấp phó. Khi người đương nhiệm bị sập bẫy, cấp phó sẽ lên thay! Phó giám đốc Phí Văn Tình người hiện nay đang nắm quyền giám đốc.

13 – Vụ án đến hồi kết
Vậy là có trong tay hai tài liệu quan trọng, : Một là quyển phiếu xuất kho có tờ lưu mang chữ ký của ông Bảo, hai là tờ giấy có tiêu đề của ông Tình cùng với hàng loạt chữ ký, có thể gọi là ký tập của ông Tình. Với hai tài liệu này cũng chưa thể kết luận ông Tình là thủ phạm của vụ án này được. vì người ta có thể bác được. Liệu hai tài liệu này có liên quan gì đến nhau? Chú Công cho biết, chú sẽ lại phải nhảy vào cuộc. Chú Công nhờ Viện khoa học hình sự Bộ Công an giám định chữ ký trên tờ phiếu xuất kho: Đây là chữ ký thật hay giả? Chú Công đã đến nhà Sơn và xin một văn bản nào đó có chữ ký của ông Bảo. Rất may, ở nhà hiện có một văn bản có chữ ký của ông Bảo, ông chưa kịp mang đến công ty!. Sau ba ngày Viện khoa học hình sự kết luận: Mặc dù chữ ký trên tờ xuất kho rất giống chữ ký của ông Bảo nhưng Viện đã kết luận đây là chữ ký giả. Một điều nữa khẳng định thêm. Điều này do thằng Sơn cung cấp: Phiếu xuất kho ký ngày 25 tháng 3 năm kia. Nhưng thật thú vị, ngày đó lại đúng là ngày sinh nhật của thằng Sơn! Cũng chính ngày này năm kia, tức là ngày ký tờ giấy xuất kho thì ông Bảo không có nhà! Ông đang đi công tác nước ngoài. Sinh nhật con ông – thằng Sơn, ông đã từ nước ngoài gửi quà và điện về chúc mừng! Bằng chứng là hộ chiếu ông Bảo vẫn giữ, trên hộ chiếu ghi rõ ngày xuất cảnh và ngày nhập cảnh. Sở dĩ ông Bảo vẫn giữ vì theo thông lệ hiện nay, là trong thời hạn năm năm, hộ chiếu vẫn còn giá trị. Những tài liệu và bằng chứng trên, chú Công đại diện cho gia đình người bị hại khiếu nại lên Viện Kiểm sát nhân dân Thành phố và chờ kết luận của Viện. Chưa đày hai tuần sau,Viện Kiểm sát nhân dân Thành phố đã ký lệnh tạm tha đối với ông Nguyền Thế Bảo. Đồng thời Viện cũng ký lệnh bắt giam đối với bị can Phi văn Tình, nguyên phó giám đốc công ty vật tư, tổng công ty Thiên An, vì những tội trạng do y gây ra. Cùng với tống đạt ấy còn có tống đạt lệnh bắt giam bị can Nguyễn Thị Thái với tội danh đồng lõa với việc làm phạm pháp của bị can Phi Văn Tình. Tình tiết vụ án có thể tóm tắt như sau:” Phí văn Tình vì muốn leo lên chức giám đốc Công ty vật tư xây dựng, nên đã bàn mưu cùng với thư ký ban giám đốc ( Hai người này là bồ bịch của nhau ), nhân giám đốc nguyễn Thế Bảo đi công tác vắng, đã bàn bạc với Nguyễn Thị Thái, thư ký ban giám đốc. Hai người đã nhất trí để Nguyễn Thị Thái viết một phiếu xuất kho 500 mét vuông i-nok cho Ban xây dựng công trình chứa nước ngầm … Khi nhận số i-nok ấy, trưởng ban xây dựng công trình ngầm đã đổi cho Công ty trách nhiệm hữu hạn … Hoa Nam lấy số sắt mạ tương đương để ăn chênh lệch….Tình cũng được hưởng hai trăm triệu trong số chênh lệch ấy… Những tưởng, công trình ngầm được chôn dưới đất sẽ không ai biết. Nhưng do sự làm ăn tắc trách cộng với độ bền rất kém của sắt, nên chỉ sau chưa đầy hai năm, công trình đã có hiện tượng dò gỉ. Ban thanh tra thành phố đã kiểm tra công trình và kết luận Đây là một việc làm sai phạm có tội danh: Lợi dụng chức vụ quyền hạn gây hậu quả rất nghiêm trọng. Việc làm này, công an đã chính thức vào cuộc. Nhưng hồ sơ ban đầu của vụ án lại điều tra người chủ mưu là giám đốc Nguyễn Thể Bảo. “ Thế Bảo đã ký phiếu xuất kho 500 mét vuông để làm công trình “ Theo như tôi danh bản cáo trạng của Viện kiểm sát Thành phố, Thế Bảo đã được lót tay 300 triệu đồng. Sau khi Nguyễn Thế Bảo bị bắt giam, Phi văn Tình đã được đè bạt quyền giám đốc. Tình hân hoan vì việc làm của mình đã thành công. Nhưng không ngờ do tài trí và thông minh của so-lok Hải, vụ việc đã bị phanh phui theo triều hướng ngược lại. Người bị bắt giam chờ ngày xét xử lại chính là Phi Văn Tình và đồng bọn. Bọn họ đang chờ ngày ra trước vành móng ngựa … Ngày ông Báo được tha là ngày cả nhà thằng Sơn don rất vui. Tuy được mệnh danh là Oát–son nhưng Sơn don còn thấy mình phải học tập nhiều. Chính Hải, cùng sự đóng góp tích cực của chú Công cũng như sự giúp đỡ của thằng So, và cả của Sơn nữa, vụ án đã được phanh phui. Người có công phải được thưởng công, kẻ có tội phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Được nghe kể toàn bộ sự việc, ông Bảo rất xúc động. Ông cảm ơn Hải, Cám ơn chú Công, cảm ơn thằng So…Ông cũng cảm ơn bố mẹ Hải đã sinh ra một đứa con tài năng. Ông nghĩ Hải và các bạn của Hải chính là những hiền tài của đất nước nói chung và của ngành Công an nói riêng sau này. Với Hải, đây cũng là một bước tiến mới. Hải hứa sẽ còn tiếp tục học tập rèn luyện đế sau này trở thành một chiến sĩ cảnh sát điều tra giỏi, góp phần bảo vệ an ninh đất nước.,.

Để kết:
Sân trường THCS Lê Ngọc Hân hôm nay chật cứng người. Thường lệ chỉ có học sinh, hôm nay lại có hầu hết phụ huyng học sinh có mặt. Thường thì Tổng kết năm học, mới đông được như vậy. Hôm nay lại có cả nhiều công an. Hay là có một vụ án nào đó mà các chú công an phải đến điều tra chăng? Sau một hồi trống trường, học sinh các lớp tập trung đầy đủ. Phụ huynh và các đại biểu ngồi trên hang ghế kê sẵn. Cô Hương, tổng phụ trách lên dẫn chương trình cô nói:” Kính thưa các vị đại biểu, khách quý, kính thưa Ban Giám hiệu nhà trường, thưa các thày giáo cô giáo, thưa các vị phụ huynh, cùng toàn thể các em học sinh yêu quý! Hôm nay toàn trường chúng ta tập trung tại đây để đón nhận một danh hiệu, hay nói đúng hơn một thành tích. Em Nguyễn Văn Hải và em Nguyễn Văn Sơn học sinh trường ta, do thành tích giúp các chú công an phá nhiều vụ án phức tạp nên đã được Công an quận đề nghị Ban Giám Đốc Công an thành phố tăng giấy khen và kèm theo huy hiệu Tuổi trẻ dũng cảm của Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, Xin đề nghị toàn thể chúng ta nhiệt liệt hoan nghênh. (TIếng vỗ tay rào rào!) Sau đây xin đề nghị hai em Hải và Sơn lên nhận phần thưởng! Chúng tôi xin kính mời ông Nguyễn Trung Hiếu, phó công an quận lên trao danh hiệu cho hai em… Do được thông báo trước nên Hải và Sơn đã chuẩn bị từ nhà. Hai em mặc rất đẹp, khăn quàng đỏ thắm trên vai. Hải và Sơn bước lên bục trong tiếng hoan hô vang dậy của mọi người. Một ai đó đứng dạy hô to:” Hoan hô sơ-lôk Hải và Oat Sơn!” Tiếng hô thật to thật dõng dạc. Tiếng hô ấy, không ai khác, đó là tiếng hô của thằng Hà, thằng Hà “khoai”. Nó hô to thật! Sau tiếng hô ấy lại một đợt vỗ tay vang to hơn. Hai đứa đứng nghiêm trên bục cao. Chú Phó công an Quận dã trao cho hai đứa bằng khen và một số tiền thưởng. Chú cũng làm nhiệm vụ thay mặt Đoàn thanh niên gắn Huy chương Tuổi trẻ dũng cảm cho hai đứa … Hai đứa Hải vả Sơn bước xuống bục trong một tâm trạng khó tả. Chỉ biết rằng thành tích này, theo chú Công nói, mới chỉ là bước đầu. Chúng nó còn theo nghiệp điều tra, theo nghề thám tử, chúng còn tiến xa hơn nữa. Lẽ dĩ nhiên sẽ vất vả hơn! Hai đứa quay lại nhìn mọi người. Mọi người vẫn vỗ tay hoan hô hai đứa. Hai đứa bước đi trong nắng chói lóa!! Đại Lải tháng 4 năm 2007

THÁM TỬ TƯ SÀI GÒN T&T

Có 536 lần xem

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

HÃY LIÊN HỆ VỚI CHÚNG TÔI ĐỂ ĐƯỢC TƯ VẤN
THÁM TỬ SÀI GÒN

Địa chỉ: 45 - 47 (Lầu Lửng), Trần Đình Xu, Q.1. TP.HCM.

-------------- LIÊN HỆ DỊCH VỤ: 0969 007 007
Gửi yêu cầu dịch vụ qua Email : thamtutusaigon2000@yahoo.com
Hệ thống thông tin website : http://thamtu.biz/
http://thamtu.com/
http://thamtu.net/