Thám tử Sài Gòn T&T: Hai nửa trái tim

0

Một buổi chiều mùa đông năm 2013, Công ty thám tử Sài Gòn T&T nhận được cuộc điện thoại với tiếng thảng thốt của người đàn bà luống tuổi. Bà tên Liễu, 68 tuổi, Việt kiều ở Canada, đang mở tiệm chăm sóc sắc đẹp.

Nỗi lòng từ bên kia trái đất

Sau một lần đứt mối lương duyên, năm 1985 bà đi bước nữa với ông Phong, 75 tuổi tại Canada. Họ không có con. Ông Phong thường về VN buôn hàng thủ công mỹ nghệ, sưu tầm, nghiên cứu các sản phẩm văn hóa dân gian.

Ông bà sống với nhau hòa thuận, nhưng vì công việc, vì thiếu quãng đời son trẻ bên nhau nên giữa họ có nhiều khoảng cách, nhiều ngăn lòng bí mật. Lần này ông Phong về Việt Nam quá hẹn hai tháng. Bà Liễu ốm 5 hôm. Công việc gác lại, thui thủi ở nhà một mình. Thấm thía nỗi cô đơn, trống vắng của cuộc đời, bà cần chồng bà có mặt.

Nhưng hiện bà không biết ông sống ở những địa chỉ nào, với ai và làm gì? Vài ngày ông gọi điện về một lần. Nhưng những câu chuyện quen thuộc, có giới hạn và đầy tính thủ tục ấy chỉ chứng tỏ rằng không có gì thay đổi giữa cuộc sống hai người. Các thám tử hãy cho bà biết ông Phong đang ở đâu? Làm gì? Và với ai?

Thông tin về đối tượng chỉ duy nhất số điện thoại di động, thám tử Phú tính phương án gặp trực tiếp ông Phong. Kịch bản: bà Liễu gọi cho ông nói có người bạn Hà Nội gửi bà món quà. Người đó sẽ chuyển quà cho ông. Kết quả: ông Phong nói cho ông địa chỉ người đó, bao giờ sắp về Canada ông sẽ đến.

Lục lọi trí nhớ bà Liễu, Phú biết ông Phong thích ăn món chả cá Lã Vọng và ông đang ở Hà Nội. Nghiên cứu rất kỹ các tấm ảnh của ông Phong: tuổi 75, da hồng, người to khỏe, linh hoạt, râu dài, tóc bạc, ăn mặc tuềnh toàng. Phú quyết định mai phục nhà hàng chả cá Lã Vọng.

Đến ngày thứ tư đồng thời là ngày cuối tuần, Phú phát hiện một trong bốn người đàn ông luống tuổi đi xe máy đến nhà hàng có dấu hiệu khả nghi. Theo đối tượng lên tận phòng ăn, Phú bấm số điện thoại di động của ông Phong và hỏi: “Có phải bác Am không?”. Đối tượng móc điện thoại trả lời: “Nhầm rồi”. Thế là đã tìm được ông Phong. Phải bám chặt.

Ăn xong, ông Phong cùng một người trong đoàn ngủ tại một căn nhà ở phố Mai Hắc Đế. Sáng sớm hôm sau hai ông xách túi ra bến xe Kim Mã và lên xe đi Móng Cái (Quảng Ninh). Phú bám theo. Ba ngày ở Móng Cái, Đông Hưng (Trung Quốc), hai ông già du ngoạn và mua sắm. Về Hà Nội, ông Phong vẫn ngủ cùng bạn ở Mai Hắc Đế.

6g chiều hôm sau ông xách vali, túi và balô chào bạn và đi ra. Móc điện thoại nói chuyện rồi ông kêu xe ôm. Xe đưa ông đến khu tập thể Mai Động (quận Hai Bà Trưng). Ông leo lên tầng năm và gõ cửa một căn phòng rồi bước vào. 11g tối căn phòng tắt điện và cả khu tập thể chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau là chủ nhật, ông Phong mặc quần áo ở nhà, dắt xe đạp mini Trung Quốc màu mận chín và đi một mình. Ông mua cá, thịt, nước ngọt, rau dưa… về làm bữa cơm và nghỉ trưa ở đây. Chiều, từ ngôi nhà đó xuất hiện một cô gái trẻ chừng 20 tuổi, cũng đi chiếc xe đạp ông Phong dùng buổi sáng. Một thám tử khác bám theo cô.

Cô gái bước vào một hiệu may khá lớn trên phố Trương Định: mở tủ, sắp xếp lại vải, kéo và trò chuyện. 30 phút sau cô đi xe đến ngôi nhà trong một ngõ ở phố Bạch Mai cũng khoảng 30 phút rồi về. Tất cả được ghi vào nhật ký thám tử…

Bà Liễu cho biết người ở Mai Hắc Đế là bạn chung của vợ chồng bà. Còn ngôi nhà ở khu tập thể Mai Động bà chưa nghe thấy bao giờ. Vậy phía sau cánh cửa ngôi nhà đó là những ai? Ông Phong có quan hệ gì? Và đến đó làm gì?

Sau cánh cửa ngôi nhà

Chiều hôm đó ông Phong cùng cô gái dắt xe đi. Thái độ, cử chỉ hai người rất bình thường, không thể hiện rõ là mối quan hệ theo chiều hướng gì. Phong tiến thẳng lên phòng của họ. Cửa khóa trái. Phong hỏi nhà bên: “Tôi nghe trên báo quảng cáo căn hộ này cho thuê. Xin bác cho hỏi chủ nhà?”. “Đây đang có người thuê. Họ đi vắng. Chủ nhà ở số 405, tầng 4, tên Thắng”.

Phú gõ cửa căn hộ 405. Người đàn ông cau có trả lời cộc lốc: “Nhầm rồi. Nhà này không bán cũng không đổi người thuê”. Phú lui bước và tính phương án khác. Tiếp tục khai thác ở chủ nhà, nhưng thông qua vợ hoặc con ông Thắng. Biện pháp là nhử mồi thuê giá cao gấp rưỡi.

Phú chờ lúc ông Thắng ra khỏi nhà, gõ cửa lần thứ hai. Con gái ông Thắng mở cửa. Phú nói: “Mẹ em có hẹn anh hôm nay lên xem nhà”. “Chắc mẹ em nhầm. Hợp đồng cũ còn gần một năm cơ mà”.

“Anh biết. Nhưng nhà anh rất đông người, nhà thuê cũ họ bán bất ngờ. Anh rất cần một căn hộ như của nhà em. Em dẫn anh lên giới thiệu với người ta để anh thương lượng. Anh có thể đền bù và chỉ cho họ căn nhà khác phù hợp hơn. Anh sẽ trả gấp rưỡi số tiền nhà em đang cho thuê. Mẹ em nói nếu thuyết phục được họ thì mẹ đồng ý mà”.

Sau một hồi trò chuyện, Phú biết người thuê nhà là cô Hạnh, chứng minh thư do Công an Thái Bình cấp. Cô ở một mình, làm thợ may và theo cô nói: thỉnh thoảng bố cô ở miền Nam ra thăm. Con gái ông Thắng đồng ý chiều mai đưa Phú lên thương lượng với Hạnh.

Những thông tin trên được gửi về bà Liễu. Bà sốc và vô cùng đau khổ. Trước khi lấy nhau, ông Phong tâm sự đã có vài mối tình nhưng chưa cưới ai và chưa có con bao giờ. Bà tin ông ta. Nếu người phụ nữ kia là con ông Phong, như vậy cô ta đã sinh trước ngày ông Phong cưới bà. Nếu cô gái kia là bồ nhí thì mọi chuyện còn tồi tệ hơn nhiều. Phú cần phải xác minh càng sớm càng tốt. Phương án số 1 là gặp trực diện cô Hạnh.

Lựa khi ông Phong dắt xe đi, Phú nhờ con ông Thắng đưa lên nhà Hạnh. Căn hộ có hai phòng, hai giường. Mỗi giường đều có chăn màn riêng. Đồ đạc khá đơn sơ. Hạnh nhã nhặn nói: bố thường ra thăm nên cần nhà rộng. Nhà ở quen rồi không muốn chuyển. Cô có ý sẽ mua căn nhà này…

Thông tin không thể khai thác hơn nhưng cũng chưa thể kết luận được mối quan hệ chính thức giữa cô gái và ông Phong. Bà Liễu càng sốt ruột thì càng thấy chồng có dấu hiệu bất thường. Sắp đến Noel nhưng không thấy ông về. Bà yêu cầu các thám tử phải đưa bà đến gặp cả hai người ngay tại căn phòng này nhưng không được cho ông biết là bà đã âm thầm theo dõi ông.

Những ngày cuối năm, vé máy bay khá hiếm, công việc của bà Liễu dày đặc nên bà chỉ dành cho việc ở Hà Nội một ngày. Ông Phong thì bất cứ lúc nào cũng có thể rời khỏi căn nhà của Hạnh.

Thám tử Phú trằn trọc suốt đêm để ngày mai phải nhào nặn cả một kế hoạch công phu với bao diễn biến, mưu mô thành một sự tình cờ nhẹ nhàng, hồn nhiên như cơn gió. Và ngày mai Phú cũng sẽ là người hạ màn kịch dồn nén 20 năm trời sao cho ít đổ vỡ nhất…

TRÂM ANH  (Tuoitre)

Thám tử tư Sài Gòn