Phiên tòa giả mạo (kỳ 4)

641

Thấy hắn nhăn nhó, tôi đề nghị:

  • Hay là hôm nay tụi mình nghĩ chơi một hôm! Đi uống đi! Đi uống tâm sự chuyện đời tư hai an hem mình.

Hắn đồng ý.

Thế là chúng tôi rủ nhau đi nhậu. Hai người chúng tôi nhận ở một quán bình dân quen đường. Cả hai đều than thở với nhau về cuộc sống túng quẫn của mình rồi kể thời đi học, thời đi làm. Hắn chia sẻ kinh nghiệm và cách đánh bài với tôi. Tôi cũng ê a cùng hắn nhưng tôi chưa hỏi gì liên quan đến chuyện hắn ở tòa.

Sau khi nhậu ở quán rượu, chúng tôi – hai thằng lè nhè mua thêm rượu rồi ra ngồi hóng mát ở bờ kênh. Lúc này hắn mới chửi:

  • Mẹ kiếp! Cái thói đời bạc bẽo!

Tôi hỏi:

  • Có chuyện gì thế?

Hắn tức tối nói:

  • Ông bà già tao, một người làm viện kiểm sát, một người làm văn thư nhưng chẳng bao giờ cho tao một đồng nào. Từ ngày họ biết tao đánh bạc lại mắng chửi tao, xem tao không bằng con chó. Tao buồn quá mới bỏ nhà ra ở trong một khu trọ hôi hám như những con chuột.
  • Bố mẹ cái đếch gì? Khốn nạn!

Tôi nói:

  • Chắc tớ may mắn hơn cậu. Bố mẹ tớ qua đời cả rồi. Nhưng tớ có việc làm, cũng tàm tạm.
  • Thế…tiền ở đâu mày có mà chơi. Tao nghe người ta nói mày hay chơi lớn.

Hắn cười nhếch mép:

  • Tiền đó là một phần tao về nhà lấy trang sức của bà già tớ đi bán. Tao cũng lấy cả xe, bẻ khóa két sắt để lấy tiền cho đến khi bị cái ông già khốn nạn đó phát hiện. Ổng đánh tao. Ổng dám đánh cả thành con trai duy nhất của ổng. (Hắn đập tay vào ngực vẻ tức tối)
  • Còn một phần tao đi thổi.

Tôi giả vờ ngạc nhiên lên giọng:

  • Cậu trộm à?

Hắn gật đầu:

  • Có gì mà la làng lên vậy cha nội. Tao không cướp thì thằng khác cướp chứ gì. Vì mày có ơn cứu mạng nên tao cũng chẳng ngại.

Lần này thì tôi gật đầu:

  • Tớ hứa!

Bấy giờ hắn mới nói:

  • Cách đây hơn hai tuần, tao có cướp của một bà sang chảnh lắm một số món nhưng tao cũng đã lỡ tay đâm chết bà ta. Sau đó tao thấy một thằng khờ đi qua đó, tao biết thế nào nó cũng đến xem, vậy là tao quay lén và dựng chuyện hắn giết người cướp tài sản.

Tôi nằm ngửa ra bờ kênh, nhìn sao đêm rồi hỏi:

  • Có bao giờ cậu thấy hối hận về việc mình làm không?

Hắn cũng nằm theo tôi rồi cười:

  • Làm đếch gì phải hối hận chứ! Có ai thương tao.

Thế là vài ngày sau hắn bị bắt, Nguyên được trả tự do. Trong lúc nói chuyện với hắn, tôi đã ghi âm lại toàn bộ câu chuyện và gửi lên cho công an để họ giải quyết.

Thế đấy, cuộc đời của chúng ta có rất nhiều điều bất ngờ. Và cuộc sống của một người thám tử như tôi cũng rất thú vị. Đó là câu chuyện của tôi – thám tử tư của văn phòng thám tử T&T. Nếu các bạn có điều gì thắc mắc, hãy gọi ngay cho chúng tôi theo số: 0932 802 802 và 0974 007 007 hoặc đến tại trụ sở công ty điều tra T&T số 10 ngõ 107 Nguyễn Chí Thanh – Đống Đa – Hà Nội. Tại đây, các thám tử chúng tôi luôn hân hạnh được phục vụ các bạn.

“Tên nhân vật và nội dung đã được thay đổi nhằm bảo mật tuyệt đối thông tin cho khách hàng”

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn