Phiên tòa giả mạo (kỳ 3)

136

Trở về văn phòng thám tử, tôi ngửa người trên ghế suy nghĩ: “nếu Nguyên không giết người, vậy là có người đâm nạn nhân trước đó rồi cướp tài sản và bỏ  chạy. Nhưng anh ta lại không yên tâm về cái xác của nạn nhân nên quay lại thì vô tình bắt gặp Nguyên. Vậy là một mũi tên trúng hai đích. Kẻ giết người thật sự ấy vừa có được tiền lại vừa có người chịu tội thay mình. Người đó chắc chắn là Phương bởi vì chính anh ta đã tố giác Nguyên. Việc bây giờ của mình là tìm bằng chứng rửa oan cho Nguyên”

Ban đầu tôi chưa nghĩ ra cách gì để có thể kết thân với Phương. Tôi hỏi một đồng nghiệp thám tử của mình:

  • Anh này, nếu muốn thân một ai đó, mình phải làm sao?

Người đồng nghiệp của tôi cười xòa:

  • Sao? Bây giờ cậu muốn cưới vợ rồi đúng không? Vậy nên mới muốn thân với người ta.

Anh ấy đang đong đến nỗi đau ế chổng vó của tôi làm tôi muốn cáu:

  • Không. Em hỏi thật đấy! Em đang điều tra vụ án của ông bố thiểu năng bị buộc tội giết người.

Đồng nghiệp tôi cười:

  • Dễ như ăn kẹo. Nếu muốn thân ai đó, xem họ thích gì, mình giả vờ cũng có sở thích với họ rồi trò chuyện và kết bạn. Đơn giản thế thôi. Tôi cũng là như thám tử cậu, có hơn gì nhau đâu nào?

Tôi “ờ há” một cái thích chí rồi vội bước ra khỏi văn phòng và không quên cảm ơn anh ấy đã gợi ý cho mình.

Tôi đi đến sòng bài. Bây giờ tôi tập đánh bạc. Tất nhiên những địa điểm mà tôi đến là những nơi có mặt Phương. Ban đầu tôi không thể nào làm Phương chú ý đến mình và chưa phải lúc để kết thân vì mọi việc chỉ mới bắt đầu.

Tên Phương, hắn cược lớn lắm. Hắn chơi cũng giỏi nên thắng được bộn tiền nhưng cũng có lần thua. Có những lần hắn thua hết sạch và bị nợ rồi người ta đánh hắn. Những lần đó tôi chỉ đứng nhìn chứ không ra tay giúp hắn vì tôi đang đợi.

Khoảng bốn ngày sau, hắn lại thua bạc. Người ta đánh hắn, lần ngày người ta đòi chặt tay hắn vì cái tội nợ tiền không trả. Lúc ấy tôi mới ra tay giúp hắn. Đối với một người làm nghề thám tử tư thi đánh nhau dù có hung khí hay không có hung khí thì cũng tương đối dễ dàng với tôi. Tôi đuổi bọn hắn đi và đưa hắn về nói hắn trọ. Hắn bị thương cũng khá nặng nhưng nhất quyết không chịu đi bệnh viện vậy là tôi phải trông hắn khoảng 1 tiếng đồng hồ. Tôi mua một số đồ dùng y tế cần thiết để băng bó vết thương cả cho tôi và hắn.

Qua vụ đánh nhau đó, hắn thân với tôi. Nhiều khi hắn hay gọi điện rủ tôi đi đánh bạc nhưng chỉ những lúc không nhận nhiệm vụ tôi mới có thời gian đi cùng hắn. Hắn hỏi mượn tiền tôi nhưng tôi nói:

  • Tớ chỉ là một thành nhân viên văn phòng quèn, tiền tớ cho cậu mượn để ăn thì được chứ đâu có nhiều cho cậu đánh bạc. Vài trăm thì tớ có những vài triệu thì tớ thua.
  • Cậu thấy đó, có bao giờ tớ dám đánh lớn đâu. Chỉ ván vài trăm ngàn.

Hắn nhổ nước bọt xuống đất rồi nói:

  • Mẹ kiếp!

(Đọc tiếp kỳ sau)

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn