Phiên tòa giả mạo (kỳ 2)

985

Bằng nghiệp vụ thám tử của mình tôi biết được chàng trai tố giác Nguyên tên là Phương. Phương là con của một gia đình gia giáo và có kỷ luật. Bố Phương là công tố viên của viên kiểm sát còn mẹ Phương là văn thư của toàn án tỉnh. Tuy nhiên con trai của hai người – tức Phương, đã gần 30 tuổi nhưng vẫn vô công rồi nghề và còn có thói quen ăn chơi đua đòi. Lòng tôi chợt dấy lên một câu hỏi lơn: “Biết đâu kẻ giết người chính là Phương?”

Hằng ngày, bên cạnh công việc thám tử tư của mình, tôi vẫn không quên để mắt đến Phương. Mấy ngày nay cậu ta thường đi đến sòng bài để đánh những ván lớn từ vài triệu đến vài chục triệu. Vậy tiền ở đâu mà ra? Cậu ấy làm gì để có tiền khi không có một công việc ổn định? Phương làm thế nào để có thể chi trả cho những khoản chơi đen đỏ của mình?

Tôi buộc lòng phải tìm lại thông tin về nạn nhân đã chết. Tôi xin phép được giấu kín bí mật về nghiệp vụ của mình trong dịch vụ thám tử điều ra bằng chứng vì đó là bí mật của văn phòng thám tử chúng tôi. Sau những lần truy tìm thông tin về nạn nhân, tôi biết được trước khi nạn nhân chết, chị ta đã bị cướp đi một bộ ximen vàng, một sợi dây chuyền và một số tiền mặt khá lớn. Tổng số tài sản bị cướp mất gần đền một trăm triệu đồng.

Nhưng giả sử nếu Nguyên lấy số tài sản ấy, ít ra anh phải sắm sửa gì đó trong nhà hay mua cho đứa con gái của mình một bộ đồ xinh xắn nhưng thực tế lại không như vậy. Nhà của anh vẫn rất nghèo và hai bố con vẫn phải rau cháo qua ngày.

Trái ngược với Nguyên, Phương lại tiêu xài thả tay và có vẻ khoái trá lắm. Chuyện này có kỳ lạ không nhỉ?

Hôm nọ, tôi vào tù thăm Nguyên, tôi hỏi:

  • Mình hỏi điều này, Nguyên trả lời thật lòng cho mình biết nhé!

Nguyên cúi đầu một lúc rồi gật gật:

  • Nguyên có giết người phụ nữ ấy không?

Nguyên lắc đầu lia lịa.

Tôi hỏi tiếp:

  • Vậy tại sao người ta lại quay được cảnh Nguyên cầm con dao giết người?

Nguyên mếu máo:

  • Nguyên không biết!

Thực chất cuộc trò chuyện của chúng tôi là một cuộc thẩm vấn giữ một thám tử và nạn nhân. Tôi hỏi tiếp:

  • Thế Nguyên làm gì bên cạnh người phụ nữ?

Nguyên ngẫm nghĩ một lúc lâu rồi nói:

  • Trưa đó Nguyên đi bán xôi…qua con đường nhỏ…thấy có người nằm. Máu…Nguyên đi đến thấy người đó còn sống và dính máu. Nguyên đỡ cô ta dậy… cô ta nói cướp…cướp rồi nằm im. Nguyên thấy sau lưng cô ấy có con dao. Người Nguyên đầy máu. Nguyên sợ. Nguyên bỏ chạy.

Tôi lại tiếp tục hỏi:

  • Nguyên có lấy cái gì của cô ấy không?

Nguyên lại lắc đầu lia lịa:

  • Không. Không. Nguyên không lấy cái gì của ai nếu họ không cho phép.

Nhìn Nguyên, tôi thấy thương anh ấy vì sự thật thà của mình. Qua bao nhiêu năm kinh nghiệm thám tử của mình, tôi biết phân biệt được đâu là một lời nói thật và đâu là một lời nói giả thật thà. Tôi ra về.

(Đọc tiếp kỳ sau)

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn