Niềm hạnh phúc đầu tiên

5

Tham tu T&T: So sánh gia thế của nhà Nguyệt với nhà tôi, càng thấy là tôi ngu dại. Sao tôi lại cố ý gạch dưới đoạn về chàng hoàng tử trong cuốn sách đó? Và sao tôi lại hay nghĩ về Nguyệt? Đúng là “đũa mốc chòi mâm son”.

Thông tin hữu ích: 

Trung tâm Thám tử Sài Gòn T&T – 0938 770597 – 0974 007007 – 0969 007007

Email: thamtutu@hotmail.com

Nhưng hình như Nguyệt không biết gì về những mặc cảm của tôi. Chiều hôm sau, Nguyệt mang sách đến trả, kèm theo một túi mía lùi, hoa bưởi. Khi Nguyệt về rồi, mẹ tôi nói: “Cái Nguyệt đẹp nhất làng, được cả người lẫn nết. Nhưng nhà ấy giàu sang quá, còn nhà mình thì nghèo quá”. Tôi mở cuốn sách xem lại lần nữa những dòng gạch dưới ngu dại của tôi. Và thật không ngờ, Nguyệt cũng gạch dưới những dòng về giấc mơ cô bé gặp hoàng tử trong cuốn sách. Nhưng mấy chữ của Nguyệt trong tờ giấy hồng còn làm tôi bất ngờ hơn: “Cuốn sách hay quá! Cảm ơn chàng hoàng tử của em!”. Chao ôi! Mấy chữ ấy của Nguyệt còn hay hơn bất kỳ câu văn nào hay nhất trên trái đất này. Tôi ấp tờ giấy lên ngực, cảm thấy trái tim mình đập rộn rã. Từ đấy, Nguyệt đổi hẳn cách xưng hô: “Đề văn viết thư cô giáo ra, anh làm chưa? Em lúng túng quá. Chẳng biết viết như thế nào”. “Anh làm bài xong rồi, đang viết thư cho một người bạn gái”. Nguyệt đỏ bừng mặt. “Ôi! Em ngượng lắm, nhưng anh có thể cho em đọc trước được không?”. Tôi đưa vở tập làm văn cho Nguyệt. Em vừa đọc vừa dụi đôi mắt đỏ hoe. “Em xúc động. Hay hôm nay mình cáo ốm, đi ra thị trấn chơi và tiện thể mua sách luôn”. Đó là lần đầu tiên tôi trốn học. Lời rủ rê của Nguyệt như có ma lực. Nếu em rủ tôi đi xuống âm phủ, chắc chắn tôi cũng hớn hở đi theo.

Rồi Nguyệt kiếm cớ để chúng tôi được gặp nhau nhiều hơn. Em nói với bố mẹ rằng, lớp cuối cấp sắp phải thi tốt nghiệp rất cần tôi giúp đỡ thêm. Buổi tối đến giờ học bài, tôi đi sang nhà Nguyệt đã thấy cánh cổng lim mở sẵn, Nguyệt đứng chờ tôi dưới tán cây bưởi. Chúng tôi học bài, làm bài tập. Thỉnh thoảng Nguyệt lại ngước cặp mắt long lanh nhìn tôi. Tôi giảng cho Nguyệt những bài toán khó trong chương trình ôn tập trước kỳ thi. Tôi cũng gợi ý những bài văn cô giáo cho về nhà để Nguyệt làm tốt hơn. Thỉnh thoảng, mẹ Nguyệt lại đi ra chỗ chúng tôi, vờ lấy một cái gì đó hay làm một việc gì đó. Thật ra thì bà đang canh chừng tôi và con gái. Khi bà đi vào nhà trong, Nguyệt thì thầm: “Mặc kệ. Anh đừng sợ”.

Chúng tôi thi tốt nghiệp rất tốt. Trong thời gian chờ thi đại học, tôi và Nguyệt vẫn thường gặp nhau mỗi tối, lấy cớ là phải ôn bài, chuẩn bị cho kỳ thi tới. Hai đứa ngồi cách nhau một bề rộng của cái bàn hình chữ nhật. Ở giữa là ngọn đèn dầu vặn to lửa. Mỗi khi Nguyệt vặn lửa đèn nhỏ xuống thì mẹ Nguyệt lại ra vặn to lên. Và bà hỏi tôi có vẻ như quan tâm, nhưng thật ra là một sự phân biệt giàu nghèo: “Buổi sáng đi học cháu có được ăn no không?”.

(Còn nữa)

Khánh Hoàng

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn