Những ngày cam go nhất

5

Tham tu Sai Gon T&T: Nghe tôi nói thế, ông giáo sư gật đầu: “Tôi sẽ điện cho các bạn tôi ở Pháp gửi thuốc về cho anh. Nếu anh quyết định như thế thì nên đưa chị về nhà. Ở nhà tốt hơn ở đây.

Môi trường bệnh viện không tốt đâu. Anh chỉ cần mua một cái đệm nước Hàn Quốc để chị nằm là được. Nằm đệm nước mát hơn và khi trở người, nước sẽ vỗ vào lưng như massage, giúp người bệnh cảm thấy dễ chịu. Anh nhớ mỗi ngày hai lần phải giúp chị ngồi dậy và phải chống loét thật tốt. Đừng để bị loét. Nếu bị loét thì không có cách gì làm cho vết loét liền lại. Hàng tuần tôi sẽ bảo các bác sĩ đến nhà khám cho chị và điều chỉnh lại toa thuốc”.
Đó là những ngày khó khăn nhất trong cuộc đời tôi. Những ngày Hồng Hà nằm viện, có một cô phóng viên tập sự tên là Xuân thỉnh thoảng lại vào viện trực thay tôi một đêm. Có người trực thay, tôi được ngủ một đêm bên con trai. Nếu cứ phải ở 24/24h trong bệnh viện thì tôi nhớ con không thể chịu được. Khi tôi đưa vợ về nhà, buổi tối Xuân cũng đến nhà giúp đỡ tôi, đi chợ mua thức ăn để làm cơm và đưa Nhật Linh đi chơi. Nếu không có Xuân thì bố con tôi buồn lắm. Tôi ký hợp đồng với một cửa hàng gột đầu, hàng ngày đúng 9h sáng cử người đến gội đầu và xoa bóp cho Hồng Hà. Chị gái của nhà tôi cũng cho con gái và con rể đến ở nhà tôi để chăm sóc dì. Hồng Hà mơ thấy ông nội hiện về nói là cần phải ăn con hến biển. Lập tức các nhà báo ở Hải Phòng gửi về cho Hồng Hà 30 cân hến biển. Đó là món ăn nhiều đạm, đem nấu cháo rất ngon và Hồng Hà ăn được khá nhiều, nhờ thế em cũng khỏe hơn. Và hễ thấy trong người dễ chịu hơn là Hồng Hà lại làm thơ. Những vần thơ mới như điểm tựa, giúp em chống chọi với căn bệnh hiểm nghèo.
Lại nhớ, khi tôi đưa Hồng Hà ra khỏi cổng chùa, bà sư trụ trì đã nói với tôi: “Thí chủ tưởng mình đã giải cứu được một con người, nhưng thật ra thì cả hai đang dắt nhau vào cõi trầm luân”. Bây giờ nhiều lúc tôi tự hỏi: “Tôi đưa Hồng Hà ra khỏi nhà chùa là đúng hay sai? Em theo tôi là khôn hay dại? Có bao giờ em thấy ân hận vì lấy tôi làm chồng không?”. Đó là những điều tôi tự hỏi mình chứ không dám hỏi vợ.
Một lần vào dịp cuối năm, khi lá rau khúc đã mọc trắng như rắc phấn trên các bờ ruộng, tôi thấy một người bán bánh khúc đi qua, gọi mua một cái bánh. Bánh khúc vào mùa có rau khúc sao mà ngon và thơm thế, nó gợi mùi vị của rơm rạ, của đất đổ ải ngùn ngụt bốc hơi trong những cơn mưa bóng mây. Ăn hết cái bánh, tôi mua thêm một cái nữa. Ông bán bánh khúc hỏi tôi: “Anh mua về cho chị nhà phải không?”. “Vâng, nhà tôi bị bệnh nặng, đang nằm liệt giường ở nhà”.
(Còn nữa)
Khánh Hoàng
SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn