Những cung bậc khác nhau của tâm hồn

24

Dich vu tham tu tu T&T: “Buổi sáng đi học có được ăn no không?”. Câu hỏi đó của mẹ Nguyệt không phải là sự quan tâm mà là bà nhắc tôi về thân phận của mình. “Cậu là con nhà nghèo, đừng mơ ước cao quá”.

Tôi hiểu được ngầm ý đó trong câu hỏi có vẻ như quan tâm của mẹ Nguyệt. Và Nguyệt cũng hiểu được điều đó. Em quay sang mẹ, tròn xoe mắt: “Sao mẹ lại quan tâm đến chuyện đó?”. Mẹ Nguyệt không nói gì, chỉ lặng lẽ đi nhanh vào nhà trong. Tâm hồn con người rất nhạy cảm. Tôi hiểu cả những điều mẹ Nguyệt không nói khi bà chốc chốc lại đi ra chỗ bàn học của chúng tôi.

Sau kỳ thi tốt nghiệp, tôi quyết định đi bộ đội. Mẹ tôi ngạc nhiên về quyết định này, vì tôi là con một, trong diện được miễn gọi nhập ngũ. Tuy được miễn nhưng tôi vẫn tình nguyện nhập ngũ. Đi bộ đội, tôi không bị phân biệt giàu nghèo. Mặc vào một bộ quân phục là mọi người bình đẳng như nhau. Trên chiến trường, chỉ có người lính hèn nhát chứ không có lính giàu, lính nghèo. Đi bộ đội, tôi có cơ hội để khẳng định mình. “Dù có phải bán nhà cũng phải cho con được học hành đến nơi đến chốn”. Ông nội đã dặn mẹ như vậy. Nhưng tôi còn có cơ hội học hành sau khi chiến tranh kết thúc.

Đêm trước ngày tôi ra trận, bạn bè đến chia tay rất đông, tất nhiên có cả Nguyệt. Hình như các bạn trong lớp đã biết tình cảm của tôi với Nguyệt nên mọi người dành chỗ ngồi cạnh tôi cho em. Mẹ tôi rang một mẻ lạc để tôi tiếp khách. Đây là lần đầu tiên mẹ hào phóng đến thế. Khuya, các bạn ra về, Nguyệt cũng ra về. Tôi tiễn các bạn ra tận đường làng. Khi quay về, tôi thấy Nguyệt vẫn đứng trước cửa, dưới gốc cây bưởi. “Mai mấy giờ anh đi?”. “Khoảng 7h sáng”. “Còn thiếu gì chưa chuẩn bị nữa không?”. “Có gì mà phải chuẩn bị. Quân phục đến nơi tập trung sẽ được phát ngay. Còn súng đạn thì vào đơn vị sẽ nhận. Đời lính chỉ thế thôi”. “Mẹ khóc nhiều không?”. “Đêm nào cũng khóc”. “Từ nay hàng ngày em sẽ sang thăm mẹ”. “Nếu được như thế thì thật tuyệt vời”. “Sao lại không được. Anh đi rồi, chăm sóc mẹ là việc của em”. Những lời đó khiến tôi rất xúc động. Tôi muốn ôm Nguyệt vào lòng và đặt lên môi Nguyệt cái hôn thật dài, nhưng lại không dám. Nguyệt đưa cho tôi chiếc khăn tay. Tôi nắm bàn tay mềm nhỏ của Nguyệt rất lâu. Nguyệt nói giọng hơi ngàn ngạt: “Nhớ viết thư về nhé! Em đợi từng ngày đấy!”.

Đời lính chiến rất ít thời gian. Tôi chỉ rỗi sau trận đánh. Và thời gian rỗi, tôi viết thư cho mẹ và Nguyệt. Tôi viết một mạch 2 lá thư rồi bỏ chung 1 phong bì đề địa chỉ của Nguyệt. Như thế là Nguyệt phải mang thư sang và đọc cho mẹ tôi nghe, vì mẹ tôi không biết đọc, biết viết. Nguyệt cũng viết thư cho tôi rất nhiều, mỗi tuần 1 lá, có tuần 2 lá. Những lá thư của Nguyệt tôi đọc đi đọc lại hàng chục lần rồi gấp bỏ trong túi ngực trái. Nơi trái tim trẻ trung của tôi, luôn có tiếng thì thầm đầy yêu thương của Nguyệt.

Các bạn cùng lớp của tôi đều được gọi vào đại học. Những năm chiến tranh, nước ta không tổ chức thi đại học mà chỉ xét học lực và lý lịch rồi gọi vào trường nọ, trường kia. Nhưng Nguyệt chờ mãi không được gọi. Có lẽ lý lịch của nhà Nguyệt đã cản trở việc học hành của em. Tôi hiểu nỗi buồn của em. Trong thư gửi về, tôi viết: “Anh không cần cử nhân, kỹ sư, bác sĩ. Anh chỉ cần có em thôi. Tình yêu của em dành cho anh quý hơn tất cả mọi thứ trên đời”.

Thông tin hữu ích: 

Trung tâm Thám tử Sài Gòn T&T – 0938 770597 – 0974 007007 – 0969 007007

Email: thamtutu@hotmail.com

(Còn nữa)

Khánh Hoàng

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn