Những âm thanh của tình đời

11

Tham tu sai gon T&T: Tôi đánh máy kịch bản và lời bình của bộ phim, đem đến nhà riêng của bác Huy Cận ở đường Điện Biên Phủ, nhờ thẩm định. Nhà thơ Huy Cận đọc rất chăm chú và nói: “Lời bình rất hay như một bài thơ, nhưng phải có một người dịch thật giỏi mới được. Dịch dở là hỏng”.

Tôi và bác Huy Cận trao đổi về việc mời ai dịch lời bình bộ phim. Sau một hồi suy đi tính lại, nhà thơ Huy Cận nói: “Sẽ có hai thành viên của UNESCO tham gia đoàn làm phim. Hai vị này đều là cử nhân tiếng Việt đã sống và làm việc ở Hà Nội nhiều năm. Cùng tham gia đoàn làm phim, họ sẽ hiểu lời bình của bộ phim. Theo tôi, nhờ họ dịch là tốt nhất”. Nhà thơ Huy Cận nói như vậy là mọi việc về cơ bản đã xong. Tôi nói lại với Hồng Hà về nhận xét của nhà thơ Huy Cận về lời bình bộ phim. Hồng Hà hơi bối rối và đỏ mặt: “Bác Huy Cận khen hơi quá lời. Em thấy lời bình cũng còn có thể viết hay hơn nữa. Trong quá trình làm phim, em vẫn có thể sửa lời bình”. “Nghĩa là em đã đồng ý tham gia đoàn làm phim?”. “Em đồng ý. Sáng mai, 9h anh đến đây và cùng em lên xin phép bà sư trụ trì.
Sáng hôm sau tôi đến chùa, mang theo một ít gạo nếp và đỗ xanh để biếu nhà chùa. Sư trụ trì nhận quà nhưng vẫn nói tôi với giọng hơi có ý trách móc: “Thí chủ đã khiến cho Hồng Hà bỏ bê kinh kệ. Người này vẫn chưa bỏ được nợ hồng trần”. Tôi nói: “Bạch thầy! Thời gian vừa qua Hồng Hà đã giúp tôi một việc lớn là giới thiệu văn hóa Việt Nam với thế giới. Đây cũng là một việc lành, rất nên làm mà. Tôi muốn sư trụ trì cho phép Hồng Hà tham gia đoàn làm phim của chúng tôi. Nếu không có Hồng Hà, chúng tôi sẽ gặp nhiều khó khăn”. Bà sư im lặng cứ như chưa nghe tôi nói gì cả. Nhưng tôi hiểu sự im lặng của bà có nghĩa là đồng ý. Và khi Hồng Hà xuất hiện, bày tỏ ý muốn được đi làm phim thì bà sư mở cái hòm sơn ta cũ kỹ, lấy tờ đơn xin quy y của Hồng Hà trả cho cô và nói với tôi: “Thí chủ nghĩ là đã giải thoát được một con người, nhưng thật ra là kéo con người ta vào cõi trầm luân. Sự giải thoát chỉ có trong cõi phật mà thôi”.
Chúng tôi cảm ơn sư trụ trì và bước ra phía cổng chùa. Bên ngoài cánh cổng gỗ lim kia, các bạn của Hồng Hà đang đợi. Cả đoàn làm phim gồm quay phim, đạo diễn, hai nhân viên của UNESCO cũng đang đợi Hồng Hà. Chúng tôi lên xe, chạy thẳng lên chùa Tứ Liên. Mấy cô bạn học của Hồng Hà đã đặt sẵn một mâm cơm chay ở chùa này. Đây là bữa cơm chay đầu tiên của chúng tôi và là bữa cơm chay cuối cùng của Hồng Hà. Chúng tôi ngồi ăn trong tiếng mõ chùa. Hồng Hà nói: “Cảnh quay đầu tiên của chúng ta được thực hiện ở làng Thiết Ứng và làng Đồng Kỵ. Em hình dung thấy tiếng đục thanh trầm vang ra từ hai ngôi làng đồ gỗ nổi tiếng này. Đó là những âm thanh đầy tâm hồn”.
SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn