Như một giấc mơ

4

Tham tu Sai Gon T&T: Cả đoàn làm phim hào hứng ăn món bún ốc của Hồng Hà. Hai vị khách quốc tế nói rằng: “Suốt đời chúng tôi sẽ không bao giờ quên được bữa ăn tuyệt vời này. Cám ơn Hồng Hà nhiều lắm!”. Hồng Hà là người như vậy, luôn làm người khác bất ngờ, cả trong thơ và trong đời thực.

Bộ phim của chúng tôi được nghiệm thu nhanh chóng. Nhuận bút làm phim được chia cho cả đoàn theo sự đóng góp của từng người. Phần tôi và Hồng Hà (kịch bản và lời bình) được nhận 30.000 USD. Đó là một khoản tiền rất lớn vào năm 1990. Với số tiền đó chúng tôi có thể mua được 15 căn hộ tập thể như căn hộ mà tôi đang ở hiện nay. Hồng Hà cũng không tin được là chúng tôi có nhiều tiền thế. “Sao người ta cho chúng mình nhiều thế hả anh?”. “Không phải là cho mà là tiền nhuận bút, trả theo giá quốc tế”. Lúc đó, tôi chưa có nhà ở, đang ở nhờ nhà bạn bè. Hồng Hà nói: “Có tiền rồi, sao không mua nhà nhỉ. Em muốn có một căn nhà riêng, độc lập, có vườn để trồng hoa và cây cảnh”. Sau mấy ngày lùng sục, chúng tôi chọn được một ngôi nhà ở đường Trường Chinh, tổng diện tích 200m2.
Căn nhà chỉ gần 80m2 thôi, còn lại là sân vườn. Hồng Hà tỏ ra thích căn nhà này. Mua nhà rồi mà vẫn còn khá nhiều tiền. Hồng Hà nói: “Em muốn biếu bố mẹ em một ít tiền để dưỡng già. Bố mẹ em khổ lắm. Ở Quỳnh Lưu, khi đi học về chính sách cải cách ruộng đất, bố em ngồi uống rượu suốt đêm và hôm sau thì quyết định đưa cả nhà ra Sơn Tây sống để tránh bị đấu tố. Ở Sơn Tây, bố em lập hãng nước mắm Bình Minh. Lên 10 tuổi, em đã biết ra chợ Nghệ tiếp thị nước mắm cho bố em rồi. Lọ nước mắm bé xíu có tên hãng Bình Minh nhưng rất ngon. Em gánh nước mắm ra chợ, hễ thấy ai mở cơm nắm ra ăn thì biếu họ một lọ nước mắm Bình Minh. Dạo đó công nghệ quảng cáo chưa hiện đại như bây giờ. Nhưng cách quảng cáo của em hóa ra lại có tác dụng. Người mua nước mắm Bình Minh rất đông. Sau mỗi ngày bán hàng, mẹ em thu cả một hòm lớn tiền đầy ắp. Rồi lại đến đoạn cải tạo tư sản. Bố em bị quy là tư sản, phải tự giác nộp toàn bộ số tài sản cho Nhà nước, nếu không sẽ phải ngồi tù. Bố em nộp cho Nhà nước hai căn nhà 2 tầng và được Nhà nước cho về ở trong một căn nhà cấp 4, vốn là kho để muối, cũng là ngôi nhà bố mẹ em đang ở bây giờ. Vì tự giác nộp tài sản nên bố em được nhận vào làm ở phòng thương nghiệp, chuyên lo chữa nước mắm thối. Hễ cửa hàng nào có nước mắm thối là người ta gọi bố em. Một lần vừa xử lý xong một bể nước mắm thối, đang ngồi hút điếu thuốc lá thì bố em nghe tiếng nước dội ào ào phía sau. Cụ chạy ra thì thấy cô mậu dịch viên đang bê cả một thùng nước lã 20 lít đổ vào bể nước mắm. Giận quá, bố em đánh cô ta 2 bạt tai. Thế là lập tức bị kiểm điểm vì thành phần tư sản giám đánh cán bộ nhà nước và bị đuổi việc. Từ đó bố em chán đời, không muốn làm gì, chỉ suốt ngày ngồi uống rượu”.
SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn