Người mẹ điên (kỳ 4)

178

Tôi gọi vào số 0932 802 802 và 0974 007 007 của văn phòng thám tử T&T và lần này, tôi yêu cầu cácthám tử giúp tôi đến được nơi mẹ ruột mình đang sinh sống. Đường đi rất khó khăn và hiểm trở, tận sâu trong rừng núi hoang vu, tôi thấy có một căn nhà tranh nhỏ xíu xiêu vẹo. Các thám tử tưbảo với tôi đây là căn nhà của người phụ nữ tên Hoa có đứa con gái bị điên.

Tôi ngập ngừng đứng xa xa và không dám tiến lại gần căn nhà tranh ấy. Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹn, đầu tôi khi ấy thật nặng nề, nước mắt trực rơi. Sao mẹ tôi lại khổ như thế? Sao có thể ở nơi hoang vu và trong một căn nhà tồi tàn như thế? Mẹ tôi đã sống như thế nào? Có tốt không? Có đủ cơm ăn áo mặc không? Chỉ nghĩ những điều đó thôi mà tôi như muốn vỡ tung ra, đã có lúc tôi ước đây chỉ là giấc mơ. Nhưng không, một người phụ lớn đã lớn tuổi bước ra khiến tôi giật mình và quay trở về với thực tại. Bà ấy hỏi tôi là ai. Tôi im lặng một lúc mới dám hỏi lại bà có phải tên Hoa không? Cái gật đầu của bà khiến tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồngngực.

Tôi lại im lặng, mãi một lúc lâu sau tôi mới dám hỏi tiếp có phải hơn 30 năm trước bà có mang cho một đứa bé trai phải không? Nghe câu hỏi của tôi, bà giật mình, bối rối, rồi hỏi tại sao tôi biết. Đến lúc này tôi không thể kiềm nén cảm xúc của mình được nữa, tôi ôm lấy bà và khóc, tôi nói : “Ngoại ơi, con đây, cháu trai của ngoại đây”.

Hai tay buôn thõngnãy giờ của bà lúc ấy cũng ôm chặt lấy tôi, bà cũng khóc, khóc rất nhiều, hai bà cháu cứ thế ôm nhau khóc. Mãi lâu sau khi tôi hỏi mẹ mình đâu bà mới lẳng lặng dắt tôi ra phía sau nhà.

Tôi sẽ không bao giờ quên được khoảnh khắc ấy, trong một cái chòi nhỏ xíu, mẹ tôi đầu tóc bù xù, quần áo lấm lem đang ôm con búp bê vào lòng ầu ơ rồi cười lên từng hồi. Tôi như chết lặng, trái tim tôi nghẹn lại, là mẹ của tôi, đúng là mẹ của tôi. Tôi lại khóc, khóc như một đứa trẻ, tôi chạy vào ôm lấy mẹ, nhưng mẹ hất đuổi tôi ra, mẹ sợ tôi lấy đi con búp bê trên tay, con búp bê mà mỗi lần ầu ơ xong mẹ lại mấp máy gọi “con, con”.

Tôi đau đến nghẹn thở, ngoại tôi cũng khóc, ngoại kể vì mẹ tôi như thế bà lại bệnh nên mới đem tôi đi cho, cầu mong tôi sẽ có cuộc sống tốt hơn. Nhưng từ khi cho tôi, mẹ tôi như bệnh nặng thêm, suốt ngày chỉ ôm con búp bê và hát ru, ai đụng vào cũng không cho.

Từng lời nói của ngoại khiến tôi thêm đau đớn và xót xa. Mẹ của tôi thật vĩ đại, vỹ đại như tất cả những người mẹ khác trên thế giới này. Sau đó, tôi đã đón ngoại và mẹ lên thành phố chăm sóc, bố mẹ nuôi cũng đồng ý với tôi về việc này.

Vậy là hành trình tìm mẹ của tôi đã kết thúc tốt đẹp, cảm ơn dịch vụ thám tử tư T&T đã hết lòng giúp đỡ tôi. Hiện giờ gia đình tôi đang sống rất hạnh phúc bên nhau và cảm ơn ông trời đã ưu ái cho tôi đến hai người mẹ. Một người rứt ruột sinh ra tôi, còn một người sinh ra tôi từ trái tim.

Hết.

Tên nhân vật và nội dung đã được thay đổi nhằm bảo mật tuyệt đối thông tin cho khách hàng.

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn