Người mẹ điên (kỳ 3)

405

Năm đó, sinh cùng phòng với bà Hoa có một người phụ nữ bị điên. Cô gái còn rất trẻ và có một người mẹ cũng tên Hoa. Trên gương mặtt của người mẹ hằn lên sự khắc khổ và lam lũ, còn cô con gái khờ thì không biết gì cả, hoàn cảnh rất đáng thương. Hai mẹ con cô gái điên ấy nghèo đến mức đi sinh nhưng không có gì mang theo, nghe đâu cô gái bị hại rồi mang bầu, sau đó sinh ra một bé trai rất kháu khỉnh rồi không ai biết hai mẹ con họ như thế nào nữa.

Từng câu từng chữ tôi nghe được như bóp nghẹt lấy trái tim mình. Tôi không biết diễn tả cảm xúc của mình như thế nào, đau đớn quá, xót xa quá và cũng ân hận quá. Từ khi biết mình bị đem cho, tôi chỉ chăm chăm nghĩ rằng chắc mẹ ruột đã bỏ rơi mình vì hạnh phúc của bản thân. Tôi chỉ biết oán hận, trách móc mà chưa một lần cảm thông cho bà. Tôi cứ nghĩ, chắc bây giờ bà đang hạnh phúc lắm, tôi đâu có ngờ rằng người sinh thành ra mình là một người “điên”. Nhưng khi bình tĩnh lại, tôi gọi vào số 0932 802 802 và 0974 007 007 của văn phòng thám tử T&T nhờ các thám tử xác minh lại sự thật. Tự nhiên trong tôi lại hy vọng rằng câu chuyện mà bà Hoa kia kể không phải là chuyện của mẹ ruột tôi. Trước đó tôi có oán trách mẹ ruột tôi thật, nhưng chưa bao giờ tôi mong bà ấy gặp nhiều đau đớn và khốn khổ trong cuộc đời như vậy.

Rất nhanh sau đó, thông tin về người phụ nữ điên sinh con năm ấy đã được các thám tử tư tìm ra. Đúng là vào năm đó có một người điên đến bệnh viện sinh và mẹ của cô ấy tên Hoa. Các thám tử còn dò tìm giúp tôi tung tích của hai mẹ con cô ấy, đó là một nơi rất xa và hẻo lánh ở tận Tây Bắc.

Khác với lần trước rất hăm hở đi tìm mẹ ruột, lần này khi có được thông tin tôi lại ngập ngừng không muốn đi. Tôi sợ, sợ mình không dám đối mặt với sự thật. 30 tuổi, tôi chưa bao giờ cảm thấy sợ và lo lắng như vậy, tôi quyết địnhngừng việc tìm kiếm mẹ ruột và quay về nhà. Tôi ôm lấy mẹ nuôi của mình và khóc rất nhiều, mẹ nuôi tôi cũng khóc. Tôi kể cho bà nghe về những gì tôi tìm được, mẹ nuôi tôi im lặng một lúc lâu sau đó bà ôm tôi vào lòng như hồi còn bé rồi nói “Không ai có quyền chọn bố mẹ và nơi mình sinh ra. Hãy làm những điều con tin là đúng, đừng sợ hãi, đó là đấng sinh thành, người đã đánh đổi cả mạng sống để mang con đến với thế giới này”.

Nghe câu nói của mẹ nuôi, tôi như sực tỉnh ra, lập tức chào tạm biệt bà. Tôi biết bây giờ mình phải làm gì rồi, tôi nhanh chóng thu dọn hành lý và lên đường đi tìm mẹ ruột của mình. Mẹ nuôi tôi nói đúng, tôi không được sợ hãi, tại sao tôi lại sợ khi nghĩ tới đấng sinh thành của mình được. Dù có bị điên hay gì đi chăng nữa thì đó cũng là mẹ của tôi, là mẹ của tôi…

Còn nữa

Tên nhân vật và nội dung đã được thay đổi nhằm bảo mật tuyệt đối thông tin cho khách hàng. 

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn