Người đàn ông bị oan (kỳ 1)

278

Tôi là Trung, Trung trong từ trung thực, trung trực, trung thành,…hay trung gì… tôi cũng không biết nữa. Đó là cái tên mẹ đặt cho tôi và nó đã đi suốt cuộc đời của tôi. Năm nay tôi 30 tuổi, cái tuổi đã gẫn nữa cuộc đời. Nhìn lại những gì tôi đã đi qua, tôi vẫn nhớ những dòng nước mắt của ông lão ăn mày. Tôi gặp ông trong một căn phòng kín, ông mặc một bộ quần áo sọc xanh trắng rất đặc trưng. Ông ngồi trước mặt tôi mà đôi mắt sâu oan ức như nhấn chìm cả một tâm hồn.

  • Bác ơi, ở đây, bác có khổ lắm không?

Ông lão trả lời:

  • Tôi ở đâu mà chẳng khổ vì tôi là lão ăn mày. Nhưng ở đâu tôi rất khổ. Khổ tâm! Nhưng sao cậu biết tôi? Tôi chẳng có người thân, bà con họ hàng thì làm sao cậu biết tôi.

Tôi nhìn ông lão rối nói:

  • Con không phải người xấu, bác đừng lo. Làm sao con biết bác cũng không quan trọng. Quan trọng là làm sao bác lại vào đây? Bác nói cho con nghe được không?

Ông kể:

  • Tôi bị người ta vu oan. Hôm ấy tôi đi tìm ve chai và bọc nilong, thùng giấy để bán kiếm tiền. Tình cờ tôi thấy có cái gì đó ngọ ngoạy trong lùm cây. Tôi nghĩ chắc là mấy con chó hay mèo bị bỏ hoang nên nhặt về nuôi. Có nó làm bạn, tôi cũng bớt thấy buồn. Khi tôi tiến lại gần thì mới biết đó là một cô gái. Người cô ấy bị xô xát rất nhiều. Trên người còn bị đâm một nhát vào bụng. Lúc tôi lại gần, cô thoi thóp và nói “Cứu…cứu”. Tôi ngồi xuống lấy tay bịt chặt vết thương đang chảy máy lênh láng và nâng đầu cô gái lên cho cô ấy uống nước. Cô ấy nắm chặt lấy tay tôi, cô ấy vừa nắm vừa bấu làm tôi chảy máu. Tôi nói: “Con yên tâm, bác tìm người cứu con”. Đúng lúc ấy, tôi thấy có hai người đàn ông chạy lại gần. Tôi nhờ họ giúp đỡ nhưng họ lại hô hoán lên: “Ông già…ông già giết người! Mọi người ơi, ông già giết người cướp của!” Lúc ây tôi nghe mà lặng người, chỉ vài phút sau cô ấy tắt thở. Vậy là người ta đưa tôi vào đây và kết tội giết người cướp tài sản. Đó là toàn bộ câu chuyện của tôi. Nhưng tôi kể, chẳng ai tin tôi.

Ngồi lắng nghe câu chuyện của ông mà tôi thương ông nhiều. Thực ra chuyện của ông tôi cũng biết. Đứng bên toà nhà nơi công ty tôi làm việc, nhìn ông loay hoay với cô gái bị thương và chết ngay trên tay mình, tôi biết ông bị đổ oan. Cái hôm ông ở tòa, tôi cũng có mặt, cũng nghe người ta phán xử, cũng nghe ông biện hộ và nghe cả tiếng ông khóc. Vì thế mà hôm nay tôi đến có mặt tại văn phòng thám tử T&T:

  • Tôi cần tư vấn dịch vụ thám tử cung cấp chứng cử giải oan.

Nhân viên trong văn phòng thám tử yêu cầu tôi cung cấp tất cả thông tin của sự vụ:

  • Anh có thể cho chúng tôi biết vụ án của anh là gì và cần chúng tôi giúp đỡ những gì?

(Đọc tiếp kỳ sau)

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn