Kéo Hồng Hà ra khỏi chùa

22

Tham tu Sai Gon T&T: Tôi quyết tâm kéo Hồng Hà ra khỏi ngôi chùa u tịch đó. Nhưng phải hơn một tháng sau tôi mới trở lại ngôi chùa mà Hồng Hà đang tu.

Không phải tôi bị chạm tự ái vì Hồng Hà chê văn chương của tôi mà do quá bận. Bởi vì, hơn một tháng trời, tôi phải đọc các tài liệu về các làng nghề của Việt Nam, thức trắng nhiều đêm viết kịch bản, lời bình cho bộ phim. Tôi đặt tên phim là Hoa của đất.
Viết xong kịch bản và lời bình là tôi đến chùa tìm Hồng Hà. “Anh gầy đi nhiều. Chắc thức viết nhiều lắm”. “Đúng vậy. Hơn một tháng qua, mỗi đêm tôi chỉ ngủ 1–2 tiếng thôi. Tôi đã ký với UNESCO viết kịch bản và lời bình cho một bộ phim về văn hóa của người Việt trong các nghề cổ truyền. Bộ phim này mới nghe tưởng dễ, nhưng bắt tay vào viết thấy rất khó. Phải có một tâm hồn đầy cảm xúc như Hồng Hà mới có thể viết nổi. Tôi có mang kịch bản, lời bình bộ phim đến đây, nhờ Hồng Hà đọc và góp ý. Bản thảo vừa viết xong. Hồng Hà là người đọc đầu tiên, cứ gạch sửa thoải mái. Xin cảm ơn trước”. Tôi rất mừng là Hồng Hà đã nhận tập bản thảo của tôi. Như thế là em đã đồng ý giúp tôi.
Một tuần sau tôi trở lại, thấy mắt Hồng Hà thâm quầng vì thiếu ngủ. Em nói: “Kịch bản thì tương đối ổn, cho dù tên phim không có gì mới. Ông cha ta có câu: “Người ta là hoa của đất”. Với tính chất của bộ phim này, đặt tên phim như thế là hợp lý. Nhưng lời bình thì phải sửa gần hết, vì sáo quá. Sao anh lại có thể viết những câu sáo mòn đến thế?”. “Đây là một hợp đồng làm ăn. Mình làm thuê để kiếm tiền”. “Không nên mang mục đích kiếm tiền ra để biện bạch cho sự sáo mòn. Vấn đề của người ta đặt ra là rất nghiêm túc. Tính văn hóa của người Việt trong các nghề cổ truyền. Vấn đề này lớn và hay”. “Hồng Hà có thể tham gia bộ phim này với tư cách là đồng tác giả được không? Nếu không có Hồng Hà giúp sức thì tôi sợ không làm nổi”. “Cũng có thể được. Nhưng còn phải xem ý kiến của sư trụ trì thế nào đã. Tuần vừa rồi, em chúi múi vào lời bình của bộ phim, bỏ bê kinh kệ, bị sư trụ trì quở trách”. “Cố gắng lên nhé! Tôi cũng sẽ cố gắng thuyết phục sư trụ trì”. Hồng Hà lặng lẽ gật đầu. Tôi ra về lòng mừng vui khôn xiết. Hồng Hà đã thức trắng nhiều đêm để viết lại lời bình bộ phim, nghĩa là dòng máu sáng tạo đã lại chảy trong huyết quản của em. Và tín hiệu vui thứ 2 là Hồng Hà không gọi tôi là thí chủ nữa mà gọi anh, xưng em. Nhất định tôi sẽ kéo em ra khỏi ngôi chùa này, để em làm một người sáng tạo, làm một nhà thơ. Tôi hồi hộp khi nghĩ tới ngày đón Hồng Hà ra khỏi cổng chùa. Nhất định tôi sẽ chuẩn bị thật chu đáo cho ngày đó.
SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn