Hạnh phúc là gì?

6

Tham tu Sai Gon T&T: Sáng hôm ấy, khi tôi mua thêm một chiếc bánh khúc nữa cho nhà tôi thì ông bán bánh khúc nói: “Dù sao anh vẫn là người hạnh phúc. Có vợ để mua quà về là hạnh phúc rồi, bất kể người vợ đó ốm đau thế nào.

Tôi giờ không có vợ để chăm sóc nữa, ăn thui thủi một mình, làm thui thủi một mình, thế là bất hạnh”.
Hạnh phúc là gì? Có lẽ cả đời này tôi không định nghĩa rạch ròi được điều đó. Nhưng có lẽ ông bán bánh khúc đã nói đúng. Tôi còn có vợ, có con để chăm sóc. Nếu không còn ai cần đến tôi thì tôi sống trên đời này để làm gì?
Cuối ngày tôi vội vã về nhà, bóp chân, bóp tay, đấm lưng cho vợ và kể bao nhiêu là chuyện, cả chuyện thật lẫn chuyện tôi bịa ra, cốt để cho vợ vui. Và tôi ngâm thơ cho nhà tôi nghe, hết bài này tới bài khác, cho tới khi em chìm vào giấc ngủ mới thôi. Đó thật ra không phải là tôi động viên vợ mà Hồng Hà đang động viên tôi. Em sống kiên cường, gắng gỏi như thế là đã động viên tôi nhiều lắm rồi. Nếu em sụt sùi, than thân trách phận thì trái tim tôi sẽ tan nát thành trăm nghìn mảnh.
Có lần nhà văn Nguyễn Minh Châu đã nói với tôi rằng: “Một đời người, có thể cũng cần một trận ốm nặng để biết sự sống nó quý đến nhường nào”. Đó là khi tôi vào Bệnh viện Trung ương Quân đội 108 thăm anh Châu khi anh đang nằm điều trị bệnh ung thư máu. Và có lẽ một đời người có thể cũng cần một giai đoạn thật sự cam go để biết nghị lực của mình đến đâu, sức bền của mình đến đâu. Có lẽ biết vậy nên Hồng Hà động viên tôi: “Vợ chồng mình từ bốn tay trắng làm nên tất cả. Rồi lại mất tất cả. Đó là số phận. Người tính không bằng trời tính. Nhưng chúng ta còn một báu vật, đó là con trai, nếu trời cho em sống hai cuộc đời thì em vẫn hy sinh tất cả cho con và xem đó là một niềm hạnh phúc”.
Thỉnh thoảng bạn bè lại đến thăm Hồng Hà và cho tôi một ít tiền. Câu nói của một người bạn tôi nhớ mãi đến tận bây giờ: “Em không biết làm gì cho anh cả, chỉ tiếp thêm đạn cho anh thôi”. Với một anh chồng viết báo để nuôi vợ nằm liệt giường và một đứa con nhỏ thì mọi sự giúp đỡ cả tinh thần và vật chất đều quý báu.
Vốn là người thông minh và nhạy cảm, Hồng Hà hiểu rất rõ số phận, tình thế của mình. Và em chấp nhận điều đó với một sự bình thản đến lạ lùng. Một lần tôi đến địa chỉ mà ông giáo sư Viện Tim mạch cho để lấy thuốc từ Pháp gửi về. Nhưng người đó nói: “Vì ông giáo sư đó không dặn nữa nên tôi không mang về. Tôi hỏi ông giáo sư vì sao như vậy thì ông ấy nói: “Tôi tưởng chị nhà đã mất từ lâu rồi nên không dặn người ta mang về nữa. Bệnh của chị cũng rất đặc biệt, loại thuốc ấy cũng rất đặc biệt, chỉ mỗi mình chị cần đến thôi. Anh chị cầm cự đến thế này là giỏi lắm. Tôi không tưởng tượng nổi”.
(Còn nữa)
Khánh Hoàng
SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn