Giữ một vật báu

20

Thám tử T&T: Bố tôi nói rằng, phải giữ gìn sự yên ấm của gia đình như giữ một vật báu. Tuy anh Giang và chị Hương được bố cho ba căn phòng để sống riêng, nhưng cả nhà vẫn ăn cơm chung.

Thông tin hữu ích: Trung tâm Thám tử Sài Gòn T&T, Tel:  0938 770597 – 0974 007007 – Email: thamtutu@hotmail.com

Mỗi sớm trước khi đi làm, chị Hương hỏi tôi: “Hôm nay Thủy thích ăn gì để chị mua?”. “Chị ơi! Chị đừng làm em như công tử con nhà đại gia. Em luôn xác định mình là con nhà nghèo nên ăn uống càng đơn giản càng tốt”. Chị Hương hỏi như vậy vì chị và anh Giang bữa trưa đều ăn ở công ty. Lẽ ra tôi cũng ăn trưa ở công ry. Công ty tôi thuê một bà nấu bếp rất giỏi và chi cho mỗi suất cơm trưa 30.000 đồng, ai không ăn thì thôi, không được lĩnh khoản tiền đó. Giám đốc quy định như vậy là có ý khuyến khích mọi người ăn trưa ở công ty. Nhưng trưa nào tôi cũng về ăn cơm với bố, vì sợ bố ăn một mình sẽ buồn.

Sau khi nghỉ hưu, bố làm việc nhiều hơn. Ông dịch gia phả cho các dòng họ và dịch rất nhiều sách triết học cổ điển phương Đông. Đèn bàn trong phòng bố sáng rất khuya, thường phải 2-3h bố mới đi ngủ. Tôi ăn trưa ở nhà là để bố được ăn nóng. Nếu chị Hương làm món ăn cho bố rồi mới đến công ty thì đến bữa tất cả đã nguội ngắt rồi. Vả lại hai bố con cùng ăn với nhau thì bố sẽ vui hơn và ăn ngon miệng hơn.

Gia đình chúng tôi bao năm qua đã là một pháo đài bền vững. Nhưng gia đình anh Giang không được như thế. Sự phản bội của chị Hương đã làm cho gia đình rất mong manh. Quả bom sự thật trong gia đình anh Giang không phát nổ là nhờ có bố. Thu nhập của anh Giang khá cao và ổn định. Người ngoài nhìn vào tưởng gia đình anh sẽ vững như bàn thạch. Đúng là về kinh tế thì rất vững, còn về tình cảm thì mong manh, cái giả nhiều hơn cái thật. “Hôm nay vợ đã mua một cái áo hàng hiệu cho chồng đấy. Mặc vào xem có vừa không”. Hoặc “Anh yêu, em vừa mua một bình rượu Đông trùng hạ thảo 5 triệu đồng. Uống rượu đó mới tốt”. Trong những việc đó có thật giả lẫn lộn. Nhưng anh Giang lại thấy hạnh phúc vì được vợ chiều. Sự quan tâm của chị Hương đối với tôi cũng thật giả lẫn lộn. Nếu tôi không nắm giữ bí mật chết người ấy thì có lẽ chị không quan tâm đến tôi nhiều như thế. Đôi khi tôi bắt gặp ánh mắt chị nhìn tôi lấm lét và sợ sệt. Vì thế tôi không coi sự quan tâm và những lời ngọt ngào của chị Hương là tình thật. Sống trong trạng thái đó rất khó chịu, cho dù đó là sự giả dối ngọt ngào. Thần giả dối bao giờ chả ngọt ngào.

Tôi dành cả tháng lương đầu tiên để biếu bố. “Con cứ giữ lấy. Bố có cần nhiều tiền lắm đâu. Từ ngày nghỉ hưu, thu nhập của bố lại cao hơn trước đây nhiều”. “Nhưng bố phải cầm vì đây là quà của con. “Một thích trong túi có tiền. Việc hiếu, việc hỉ khỏi phiền đến con”. “Con cũng biết bài thơ đó à”. “Con nghe lỏm trên tivi, trong chương trình Cây cao bóng cả”. “Hai câu cuối mới thật hay. Mười thích sống thọ chết mau. Nằm lâu tốn thuốc lại đau thân mình. Bố đang phấn đấu để được như thế”.

(Còn nữa)

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn