Đi tìm tình yêu đã mất (Kỳ 3)

345

Tôi vẫn cứ đi làm và kiên nhẫn chờ đợi nhưng lòng cồn cào như lửa đốt. Tôi sợ mình không còn có cơ hội để được ở bên anh. Tôi rất sợ!

Hai ngày sau, tôi lại nhận được thư các của thám tử T&T. Trong thư, các anh nói: “Sau khi cô bỏ đi và chạy trốn anh ấy. Bách đã vào Sài Gòn tìm cô. Anh ấy đã xin chuyển hẳn công tác để vào Nam làm việc và điều anh ấy mong nhất là tìm được cô. Nhưng sáu tháng rồi một năm, cô vẫn mất tích. Anh ấy không thể nào liên lạc được với cô vì cô đã xóa tất cả mọi thứ về mình.”

Đọc những dòng thư của các thám tử tư T&T, mắt tôi ướt nhòe. Tôi khóc. Tôi đã thấy ân hận vì đã không cho anh một lời giải thích. Tôi đã chạy trốn anh, chạy trốn như một người hèn nhát. Bao nhiêu năm qua, tôi vẫn ở Sài Gòn với nỗi hận nghẹn ứ trong lòng. Có lẽ người ta nói đúng, Sài Gòn rất bé nhưng đến khi tìm người nó lại to ra. Bây giờ tôi oán trách mình. Tôi không ngờ Bách lại yêu mình đến thế.

Nhưng hiên tại tôi vẫn lo lắng rất nhiều. Tôi muốn biết tung tích của anh bây giờ và ngay lập tức nhưng bức thư của văn phòng thám tử gửi cho tôi chỉ bao nhiêu đấy.

Sau khi đọc thư, tôi gạt nước mắt rồi tiếp tục làm việc và đợi.

Hai ngày sau, tôi lại nhận được thư của các thám tử. Trong thư, các anh lại viết: “Một năm tại Sài Gòn tìm cô trong vô vọng, anh đã xin thôi việc và về lại Hà Nội. Thời gian ở nhà, anh chẳng làm gì ngoài việc đi lòng vòng những nơi hai người đã đi qua. Anh đến nhà cô nhưng bố mẹ cô không tiếp vì họ nghĩ rằng Bách là một người đàn ông phản bội.

Sau đó, anh gặp tai nạn giao thông. Bách bị gãy một chân và hai chiếc xương sườn bên mạn phải. Anh ấy đã phải nằm viện thời gian dài. Sau khi xuất viện, Bách làm đơn xin việc tại một công ty nước ngoài. Tuy nhiên tạm thời chúng tôi chưa xác minh được địa chỉ công ty mà Bách làm việc.”

Bức thư đến đây lại giang dở. Đọc  thư mà tôi thấy suy sụp hoàn toàn. Vậy là anh ấy đã bỏ tôi, bỏ rơi tôi thật rồi. Có lẽ Bách đã quên tôi. Tôi lại khóc, khóc rất nhiều. Tôi còn khóc nhiều hơn là lúc tôi trốn chạy khỏi anh.

Có lẽ cuộc điều tra đến đây đã gần đến hồi kết. Tôi chỉ còn chờ một lá thư cuối cùng của các thám tử và mọi quyền quyết định sẽ ở tôi.

Quả không sai, hai ngày sau, tôi lại nhận được thư. Đó là bức thư cuối cùng giữa tôi và các thám tử T&T vì các anh ấy đã hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình. Tôi chần chừ không dám mở thư ra xem vì tôi sợ. Tôi sợ cái kết cuối cùng là một kết thúc buồn cho cuộc tình chúng tôi. Cả ngày, bức thư vẫn nằm im ỉm trong hộp thư của tôi. Tôi gắng vùi đầu vào công việc để không để ý đến nó.

Tối đó. Tôi trùm chăn và khóc. Tôi khóc rất to, tôi khóc cho sự ngốc nghếch của mình.

(Đọc tiếp kỳ sau)

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn