Có vàng lại để vàng rơi

12

Thám tử T&T: Những ngày ở quê, người đau khổ nhất không phải là tôi mà chính là Nguyệt. Buổi chiều đi làm về, hôm nào Nguyệt cũng ghé qua nhà tôi: “Nhất định em không yêu ai hết, không lấy ai hết. Em chỉ yêu một mình anh thôi. Anh phải tin em và đừng thất vọng. Nếu anh thất vọng một chút thôi là chúng ta sẽ mất hết”, Nguyệt nói như vậy.

Trong tình yêu, phụ nữ cao cả hơn đàn ông. Phụ nữ yêu hết mình, còn đàn ông yêu chính họ nhiều hơn yêu người mình yêu. Mỗi lần Nguyệt ghé vào nhà tôi, em chỉ ngồi khoảng 10 phút. Sau đó là mẹ Nguyệt xuất hiện. Bà không vào nhà mà đứng trước ngõ nói vói vào: “Mày làm gì ở trong đó? Đi về ngay!”. Lần nào cũng như vậy. Và nghe giọng nói đầy tiếng kim khí của bà là mẹ tôi lại thở dài. Chính sự ngăn cản ráo riết của mẹ Nguyệt làm tính tự ái của tôi bùng lên như ngọn lửa. Đúng ra thì trong tình yêu không được tự ái. Nếu bị từ chối thì phải quỳ xuống để cầu xin. Nếu cầu xin cũng không được thì phải phấn đấu để trở thành một vì sao sáng và lấy điều đó thuyết phục gia đình Nguyệt. Nhưng tôi lại buông thả cho lòng tự ái cháy lên ngày càng dữ dội. Tôi tự ái nghĩa là tôi không yêu Nguyệt bằng yêu chính mình. Và điều này khiến Nguyệt đau khổ nhất.

Làng tôi ở sát bờ con kênh nhà Lê. Đây là con kênh nhà Lê đào để vận tải quân lương về phía Nam, nhằm mở mang bờ cõi và phát triển nông nghiệp. Những năm chống Mỹ, con kênh này cũng được sử dụng để vận chuyển lương thực, súng đạn vào phía Nam. Ngày đêm, những con thuyền lớn, chở đầy ắp gạo và súng đạn xuôi theo kênh nhà Lê. Vì thế, ngày nào máy bay Mỹ cũng tới đây ném bom, bắn phá. Đêm đêm, khi nghe tiếng bom nổ dọc kênh nhà Lê và tiếng kẻng báo động là cả làng tôi lại chạy ra kênh để cấp cứu người bị thương, lo mai táng những người vừa hy sinh. Đương nhiên, một sĩ quan quân đội về làng như tôi cũng không thể ngồi yên ở nhà. Tôi chạy ra dòng kênh, cõng những người bị thương về hầm. Bộ quân phục của tôi ướt đầm máu đồng đội. Buổi sáng trước khi đi làm, Nguyệt ghé qua nhà, giặt bộ quần áo đẫm máu của tôi. Trong ánh mắt của em, tôi thấy có sự khâm phục và lòng tự hào.

Trên bờ kênh nhà Lê, xã đội bố trí một trận địa súng máy để bắn máy bay Mỹ. Ngày nào trận địa cũng nổ súng nhưng không có máy bay rơi. Xem cách các cô dân quân bắn máy bay, tôi biết không bao giờ họ bắn trúng máy bay địch. Họ toàn nổ súng khi máy bay địch bay ngang hoặc bay chếch ngang. Như thế sẽ rất khó bắn trúng, vì giải bài toán bắn đón trên không rất khó. Phải bắn khi máy bay địch đối mặt 180 độ với nòng súng của mình. Lúc đó phương vị bằng 0. Khi nòng súng và máy bay địch cùng nằm trên một đường thẳng thì không phải giải bài toán bắn đón, khả năng bắn trúng sẽ rất cao. Tôi dành nửa ngày để giúp họ bố trí lại trận địa súng máy. Khoảng lưng lửng chiều, máy bay địch kéo tới. Chúng bay ngang, tôi không nổ súng. Chúng bay chếch, tôi cũng không bắn. Tôi chờ lúc một chiếc máy bay chúi xuống ném bom, đầu máy bay nối với nòng súng của tôi thành một đường thẳng, tôi mới kéo cò. Chiếc máy bay địch bốc cháy rừng rực, cắm mặt xuống dòng kênh. Dân quân xách súng, cầm giáo mác đi bắt sống giặc lái. Sau trận đánh đó, tôi trở lại chiến trường và biết sau lưng tôi, cả xã đang trầm trồ về tôi. Và bước chân ra đi là tôi quên dần hình ảnh của Nguyệt.

Thông tin hữu ích: 

Trung tâm Thám tử Sài Gòn T&T – 0938 770597 – 0974 007007 – 0969 007007

Email: thamtutu@hotmail.com

(Còn nữa)

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn