Chốn địa ngục trần gian

12

Thám tử Sài Gòn T&T: Tôi trốn được 4 lần, nhưng lần thứ 5 thì chịu vào tù. Có người mách với bọn Pháp tôi đã trốn 4 lần rồi nên túm được tôi là chúng tống vào ngục ngay. Tất nhiên là bị tra tấn. Bị đấm đá, đánh bằng báng súng chỉ là chuyện vặt.

Thông tin hữu ích: 

Trung tâm Thám tử Sài Gòn T&T – 0938 770597 – 0969 007007 – 0974 007007 

Email: thamtutu@hotmail.com

Sợ nhất là đòn đi tàu ngầm. Chúng nhúng nước một cái khăn bông dày, đắp kín lên mặt tôi. Vì mũi không thở được nên phải há miệng ra để thở. Một thằng cầm cái ô doa tưới nước vào cái khăn bông như người nông dân tưới su hào. Khi tôi đã uống no nước thì một thằng Tây to cao, nặng cỡ một tạ, đứng cả hai chân lên bụng tôi và nhún mạnh một cái. Tôi tưởng ruột gan của mình cũng bị đứt và ra hết. Đương nhiên tôi phải nhận mình là Việt Minh. Không nhận thì nó cũng biết rồi. Còn nó hỏi sở chỉ huy đóng ở đâu, quân số bao nhiêu thì khai với nó rằng tôi hoạt động riêng lẻ một mình, không biết sở chỉ huy ở đâu. Thằng Tây đen nện tôi một báng súng vào gáy. Tôi gục tại chỗ, chúng kéo tôi ném vào nhà xác. Tầm 2–3h sáng gì đó, tôi tỉnh lại. Tôi lấy cùi chỏ huých anh nằm bên phải một cái, chẳng thấy nói năng gì. Lại huých anh nằm bên trái một cái, cũng chẳng thấy nói năng gì. Tôi hỏi: “Sao chúng mày ngủ say như chết thế?”. Cũng chẳng thấy ai thưa cả. Trời sáng, tôi mở mắt nhìn thì biết mình đang nằm trong nhà xác. Tôi ngồi bật dậy. Nhớ lại cảnh tôi nhìn thấy lúc chết. Lúc đó tôi thấy vợ tôi gào khóc thảm thiết. Nhớ cảnh đó, tôi thấy thương vợ và ân hận vì mình đã lạnh nhạt với cô ấy. Khoảng 8h sáng, bọn Tây đánh xe tới để chở xác chết đem đi chôn. Một thằng Tây mở cửa nhà xác rồi kêu lên: “Việt Minh! Việt Minh còn sống!”. Rồi nó đưa tôi trở lại nhà tù, tiêm cho tôi một mũi, có lẽ là thuốc bổ. Hôm đó là ngày 7 tháng Giêng, năm 1954. Trong số bạn tù, có người nhìn thấy tôi chết gục khi bị đánh vào gáy. Người bạn này nhờ một anh thông ngôn xin hộ nên được bọn Tây tha cho về. Anh ta đến nhà nói với gia đình tôi rằng tôi đã chết trong tù.

Chúng tôi ở trong tù, nghe bọn Tây xì xồ nói với nhau về Chiến dịch Điện Biên Phủ, tôi biết là quân ta sắp thắng rồi. Như thế nghĩa là sẽ có trao trả tù binh sau chiến tranh. Và chúng ta thắng trận Điện Biên. Bọn Tây không muốn trao trả hết tù binh cho ta. Chúng trói tay tù binh, đẩy lên xe cam nhông rồi chở ra ném xuống sông Luộc. Chúng đã thủ tiêu anh em mình như thế 5 chuyến xe rồi. Tôi bị đẩy lên chuyến xe thứ 6. Lúc đó trời đã mờ sáng. Khi bọn Tây ném anh em mình xuống sông thì nhân dân nhào xuống vớt lên. Nhờ thế mà tôi sống sót. Thoát chết, tôi được cấp trên điều lên Điện Biên để hỏi cung tù binh Pháp. Sau đó lại làm công tác thu dọn chiến trường. Ngày 7 tháng Giêng năm 1955, tôi về đến nhà thì thấy gia đình đang cúng giỗ tôi.

(Còn nữa)

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn