Câu chuyện thám tử: Kế hoạch không hoàn hảo P3

0

–          Tôi cần mọi người hợp tác, nếu không thì không ai thoát được vụ này đâu. – Hùng tiếp tục nói với giọng nghiêm túc.

–          Khoảng sáu giờ, sư thầy về chánh điện, Định Huệ và nạn nhân ôm ấp ở bếp. Vậy còn ba người? – Phương quay sang hỏi những người còn lại.

–          Đêm ở đây rất buồn, lại tối om nên tôi đi về phòng nghỉ ngơi – bà Oanh nói.

–          Tôi trở lại phòng mình, sau đó đến phòng anh ta chơi bài – Huy vừa nói vừa hất mặt về phía Tuấn.

–          Đúng vậy. Chúng tôi không thể là hung thủ được – Tuấn tiếp tục giải thích.

–          Tôi đi dạo một vòng, sau đó về phòng không thấy vợ nên đi tìm. Hóa ra là bà ta đang gian díu với tên thầy chùa khốn kiếp này. Tức quá nên tôi đã đánh hai bạt tay vào mặt vợ mình – ông Bá nhìn Định Huệ với đôi mắt căm hận.

–          Lúc đó nghe tiếng cãi nhau nên mọi người đều xuống nhà bếp – sau một lúc lâu im lặng, sư thầy lên tiếng rồi nhìn đứa đệ tử duy nhất của mình lắc đầu thở dài.

 tham tu da nang 3

Sáu người cùng nhau đối chất ầm ĩ cả ngôi chùa. Huy cho rằng ông Bá giết vợ. Tuấn lại nói bà Hoa tự tử. Chú tiểu Định Huệ đinh ninh rằng Tuấn giết bà Hoa để cướp sợi dây chuyền đắt giá.Cái vòng luẩn quẩn tung hỏa mù khiến đầu Phương cũng hơi có phần căng như dây đàn. Dĩ nhiên ai cũng kiên quyết tìm cho mình một hoặc nhiều bằng chứng ngoại phạm và đổ lỗi cho người khác khi mà án tử sẽ dành cho ai là hung thủ trong vụ việc.

Quá nhiều câu đố chưa có lời giải đáp, chàng thám tử tư Sài Gòn T&T quyết định khám nghiệm tử thi ngay tại hiện trường để xác định thời gian bà Hoa chết vì đây chính là mấu chốt quan trọng trong vụ án này. Từng bước chân nhẹ nhàng và ánh mắt quét lẹ qua tất cả người vật nơi đó.

Trong một căn phòng bỏ hoang, Phương khám nghiệm tử thi bà Hoa để xác định nguyên nhân và thời gian tử nạn. Do đây là nghiệp vụthám tử nên anh yêu cầu tất cả mọi người, kể cả bé An và Hùng cũng phải rời khỏi khu vực này. Một mình anh trực diện với xác nạn nhân, anh hơi rùng mình, không phải vì xác chết mà là vì lòng dạ con người thật nham hiểm, qua còn vui vẻ nói cười, nay lặng lẽ về bên kia thế giới, biết lý do nhưng không làm sao lên tiếng bảo vệ chính mình vì hơi thở đã tắt, lòng người đã hết, còn lại chỉ nhờ vào tài trí của người điều tra.

Đầu tiên, Phương kiểm tra toàn bộ da trên người nạn nhân. Tại phần cổ tay và chân của bà đều có máu bầm nhẹ, chứng tỏ trước khi chết đã có xô xát với người khác. Trên môi và miệng của bà còn vết máu đọng lại cho thấy lời khai ông Bá đánh vợ mình hai bạt tay là chính xác.

Tuy nhiên, Phương tìm thấy trong miệng nạn nhân có một số sợi bông hoàn toàn trùng khớp với bông gối ở phòng ngủ. Bên cạnh đó, nếu một người treo cổ,bởi vì cổthắt chặt, động mạch và tĩnh mạch bị ép lại, khiến cho đầu rơi vào trạng thái thiếu máu nên gương mặt tái nhợt nhưng bà Hoa hoàn toàn không có biểu hiện này.

Ngoài ra, phản ứng sống cũng được Phương ứng dụng để phá án. Theo lý thuyết pháp y, người bị treo cổ khi còn sống sẽ để lại những biểu hiện hoàn toàn khác với việc treo cổ một xác chết.

Nếu treo cổ người sống, trên da họ sẽ để lại các vết trầy và xuất huyết vì cọ sát với dây treo, đó chính là phản ứng sống. Nhưng quan sát kỹ lớp da bên dưới cổ bà Hoa, thám tử tư Sài GònT&T không thấy những dấu hiệu này.

Qua hai luận điểm trên, Phương xác định bà Hoa đã bị hung thủ giữ chặt tay chân và chèn gối lên mặt để ngộp thở, sau đó dựng hiện trường giả tự sát.Như vậy, có ít nhất hai người tham gia vào vụ án vì một người phải giữ chặt chân, người còn lại giữ chặt tay và chèn gối đến khi nạn nhân chết ngạt.

Bước tiếp theo là xác định thời gian bà Hoa bị giết. Có rất nhiều cách để phán đoán được điều này, một trong số đó là căn cứ vào mức độ tiêu hóa của thức ăn trong dạ dày. Bởi vì khi chết, thức ăn trong dạ dày sẽ giữ nguyên, chỉ cần xác định được thời gian ăn uống cuối cùng thì có thể đoán được đại khái thời điểm tử vong.

Dựa vào số thức ăn còn lại trong dạ dày, Phương cho rằng bà Hoa bị giết sau khi ăn khoảng một tiếng.Tức là khoảng bảy giờ.

Đối với một thám tử danh tiếng như Phương, anh tin vào người chết hơn là người sống. Vì người chết không biết nói dối, tất cả chứng cứ họ đều để lại trên thân xác của mình. Chính vì vậy, pháp y là một bước tiến vĩ đại của ngành khi đóng góp một phần không nhỏ trong việc phá những vụ án gần như không có lời giải.

Tên nhân vật và tình tiết vụ án được thay đổi nhằm bảo mật tuyệt đối mọi thông tin.

Từ Mr. Huy & Mariz Thám tử Sài Gòn T&T