Cái bóng lặng thầm trước ngõ

8

Tham tu tu Sai Gon T&T: Năm nào cũng vậy, cứ áp Tết cổ truyền là tôi lại về quê đến hết Tết mới ra Hà Nội. Không bao giờ tôi ăn Tết ở Thủ đô. Hà Nội là nơi tôi sinh sống. Còn quê hương là nơi chôn rau cắt rốn, nơi thờ ông bà tổ tiên của tôi. Tôi không có quê hương thứ hai. “Quê hương mỗi người chỉ một”.

Thông tin hữu ích: 

Trung tâm Thám tử Sài Gòn T&T – 0938 770597 – 0974 007007 – 0969 007007

Email: thamtutu@hotmail.com

Ngày Tết, về quê nhiều việc lắm. Phải quét dọn nhà cửa, lau rửa đồ thờ, đi tảo mộ cuối năm. Sau những công việc ấy, tôi mới chuẩn bị vật chất để đón Tết. Mấy bố con mua một con lợn lửng, giết lợn nấu cháo lòng, sì sụp húp, uống rượu nếp quê, nhắm với cỗ lòng lợn còn bốc khói. Sau đó xả thịt, giã giò, gói bánh chưng, luộc bánh, vớt bánh, ép bánh, luộc giò. Có những thứ ấy là coi như đã có Tết. Chỉ cần thêm một cành đào cắm trong lọ độc bình nữa là có cả Tết lẫn xuân.

Trong khi gia đình tôi vợ chồng, con cháu tíu tít thì ở căn nhà trước ngõ vẫn im lìm. Ở đó có bóng dáng một người đàn bà lặng thầm, cũng lo chuẩn bị Tết, nhưng không có tiếng cười của con trẻ, không có sự ríu rít thật đầm ấm của một căn nhà hạnh phúc. Vợ tôi mang một hộp mứt Hà Nội biếu gia đình trước ngõ. Tết năm nào cũng vậy, nhà tôi thường biếu gia đình ấy một món quà Tết, nhỏ thôi nhưng phải mang hương vị Tết. “Nhà Nguyệt cũng đang gói bánh. Ông chồng gói bánh còn bà vợ ngồi rọc lá chẻ lạt. Hình như nhà Nguyệt mua thịt ở chợ nên không có nồi cháo lòng. Lát nữa anh mời vợ chồng Nguyệt sang ăn cháo lòng cho vui”. Nhà tôi nói thế, nhưng tôi không mời, vì biết có mời đứt lưỡi, Nguyệt cũng không sang, Nguyệt không sang thì ông chồng cũng không sang. Vả lại, tôi rất ngại sang nhà Nguyệt, dù phong tục ở làng tôi, dịp Tết người ta hay đi hỏi thăm nhau. Vì nhà Nguyệt ở đầu ngõ nên hễ về nhà là thể nào tôi cũng gặp Nguyệt. “Anh mới về”. Đó là câu hỏi, cũng là câu chào của Nguyệt. Sau đó, Nguyệt lặng lẽ vào trong căn nhà thấp tối, không ánh điện. Tôi rất sợ phải đối diện lâu với Nguyệt. Vì như thế, tôi không thể không nói với Nguyệt một câu xin lỗi và nếu tôi nói câu đó, sợ Nguyệt sẽ òa khóc. Tôi đã đội mưa bom, bão đạn trong chiến tranh, đã vượt qua những ngày tháng khốc liệt nhất, nhưng chưa bao giờ tôi giữ được bình tĩnh trước giọt nước mắt của người đàn bà. Hơn nữa, người đó lại là Nguyệt.

Tuổi thơ tôi trong trẻo lắm. Tôi với Nguyệt học cùng lớp. Mỗi sáng Nguyệt thường đi học sớm hơn tôi vài phút. Khi tôi ra khỏi nhà thì đã thấy bóng Nguyệt ở đầu ngõ. Tôi cố bước nhanh chân hơn, Nguyệt thì cố tình đợi. “Anh làm hết bài tập toán chưa?”. “Làm hết rồi. Bài thứ 4 rất khó. Nguyệt có làm được không?”. “Nghĩ mãi rồi cũng làm được. Thầy cho bài khó quá”. “Bài đó có 3 cách giải. Cách giải thứ 3 gọn và hay nhất”. “Ba cách giải ư? Nguyệt chỉ tìm được mỗi cách giải thôi”.

Vào lớp, thầy giáo chủ nhiệm môn Toán gọi tôi lên bảng trình bày 3 cách giải bài toán khó rồi cho tôi điểm 5+. Thời chúng tôi học phổ thông, điểm 5 là cao nhất. Khi tôi quay về chỗ ngồi, tôi bắt gặp ánh mắt của Nguyệt đang chăm chắm nhìn tôi.

(Còn nữa)

Khánh Hoàng

SHARE
thám tử, thám tử tphcm,tham tu, tham tu tu, dich vu tham tu, cong ty tham tu, trung tam tham tu, thám tử sài gòn, thám tử tư sài gòn, công ty thám tử sài gòn, văn phòng thám tử sài gòn, dịch vụ thám tử sài gòn, trung tâm thám tử sài gòn